words per minute
4
lengoc2008_
00:00
Speed
Đã lâu lắm rồi em mới có dịp rảnh rỗi, để ngồi nghĩ về những chuyện đã xưa cũ của chúng mình.
Dạo này anh khỏe không? Cuộc sống thế nào? Hạnh phúc không, khi em không còn bên cạnh?
Ngày mình ngập ngừng nói ra lời chia tay, đôi lúc em nghĩ, sao cũng ngập ngừng giống như mình đang thủ thỉ nói lời yêu vậy nhỉ?
Khi yêu đỏ mặt, dừng lại thì đỏ mắt. Mà, chắc chỉ mỗi em cảm thấy vậy.
Em không trách anh cũng chẳng trách em, chỉ là đôi khi nhớ về, lại cảm thấy chua xót đến tận đáy lòng. Tình yêu rốt cuộc là gì? Sao giản đơn nhưng lại đau đớn đến vậy nhỉ?
Em viết ra những lời này, vừa mong anh đọc được, lại vừa mong anh không tìm thấy, vừa muốn bày tỏ nỗi lòng, vừa sợ anh cảm thấy em thật là phiền phức.
Em dạo này sống tốt lắm. Em vừa được nhận vào một công ty mà em đã ao ước bấy lâu, môi trường làm việc thật sự rất tuyệt vời, mong là em sẽ gắn bó được lâu dài. Bạn bè em cũng rất tốt, rất quan tâm và yêu quý em, em thấy mình may mắn lắm. Khoảng thời gian qua em cũng có tìm hiểu vài đối tượng, nhưng chả hiểu sao em lại không cảm thấy kết nối được với họ, dù họ tốt bụng và biết cách chăm sóc em. Chắc là do em chưa thể tự vượt qua tảng đá trong lòng mình, cũng chưa cho phép bản thân có cơ hội để tiến tới với người khác. Haha, nếu anh biết chắc là sẽ mong em mau ổn định cuộc sống, để anh có thể chúc phúc cho em nhỉ?
Nhưng thật lòng, em chẳng muốn nhận lời chúc phúc của anh đâu. Em biết, rồi thời gian sẽ trôi, vạn vật đổi thay, con người thay đổi, có nhiều thứ dù cố cũng không thể níu lại được, kể cả tình cảm của hai ta. Em thật lòng chúc anh, chúc em, chúc chúng ta thật hạnh phúc khi không còn nhau. Và quên nhau đi. Tận hưởng một cuộc sống trọn vẹn hơn, chôn vùi kí ức tươi đẹp sâu trong lòng. Đối với em có lẽ đó là sự giải thoát.
Em yêu anh.