words per minute
12
minhnguyenvan833381
00:00
Speed
Đôi lúc tôi nghĩ, muốn hiểu về tình yêu hãy nhìn vào những con đường. Đường sáng sớm tinh mơ, trong lành và khôi nguyên như lòng son trẻ mới bước vào yêu. Đường chiều giờ tan tầm, chen chúc như bộn bề như hai kẻ độc hành phải vượt qua nhau đủ mọi ngột ngạt để kiếm tìm và giữ lấy nhau. Đường đại lộ thênh thang của tình nhân những ngày mở rộng lòng đón yêu thương xứng đáng nhất. Đường đêm vắng dịu dàng bình yên như đôi lứa bạc đầu tựa vai nhau bước qua những ngọn đèn vàng vọt theo tháng năm.
Và đường một chiều như tình yêu đã cũ. Khi bước qua rồi không còn cách nào quay trở lại. Có ngoái đầu trăm lần cũng chỉ thấy cuộc tình bất khả vãn hồi.Đoạn đường và đoạn tình vì lẽ thế mà giống nhau đến lạ.
Giữa điểm đi và điểm đến là quãng đường. Còn giữa chia ly và gặp lại là cả một quãng đời. Đường đi dẫu dài nhưng bước hoài rồi cũng tới nơi, nhưng chúng ta phải sống thêm bao nhiêu cuộc đời mới được người trở lại?
Câu trả lời đối với một số người, có lẽ là không bao giờ, bởi có một số mối quan hệ một khi đã quay lưng lại với nhau thì không thể nào cứu vãn. Đơn giản vì chữ DUYÊN là một thứ có kì hạn. Mà duyên giữa người với người lại càng chóng cạn, chẳng biết níu giữ bằng cách gì khi lòng người đã muốn ra đi. Cái giá cho một lần quay lưng, có khi phải trả cả một đời đơn độc và lem nhem trong bóng tối. Chuyện cũ như khói. Một lần quay lưng, phủi tay xua mất. Người đi thản nhiên chối bỏ, chỉ còn thương nhớ nhẫn nại vẫn hồi sinh.
Tôi tin rằng chúng ta ai cũng bước chung đường với một người thương ngắn ngủi, rồi rẻ về hai hướng khác nhau. Để rồi một ngày bất giác quay đầu lại, thấy con đường ngược chiều dẫn ngược về thương nhớ cũ hiện ra và miền ký ức thấp thoáng nơi xa như đang nối gần tất cả. Đường xa vẫn đó - dẫu đề biển cấm quay ngược, dẫu khó về thăm một lần - như còn gần trong tiềm thức. Còn một khi đã đi xa rồi, thì mãi là đã xa, chỉ hai đầu nỗi nhớ kéo dài thêm.
Chỉ một người, một con đường, mà nhớ dung đến nhiều năm sau đó. Ta dây dưa mất cả một mất đời, người đan tâm bước qua một thời.
Ai cũng có một thời trẻ dại - vâng! vì thế nên dại.
Ấy mà được trở lại vẫn sẽ chọn lựa nguyên vẹn những ngộ nhận ngày xưa.Y hệt như mình đã làm, không phải vì cố chấp vì nỗi buồn hay kiên chịu với sai lầm, mà bởi vì ai trong cuộc đời rồi cũng sẽ làm tổn thương ta, quan trọng là mình biết ai là người xứng đáng để mình cam chịu nhận lấy nỗi đau ấy. Vì nếu không có cảm xúc hao hao yêu thương đó, không có một người để mình lầm tưởng là duy nhất đó, thì làm sao biết được mình đã có những ngày từng trẻ, và trong lành như những cơn mưa đầu mùa năm ấy?