words per minute
7
UyenHuynh
00:00
Speed
“Một con đường thế này dùng để làm gì?” Mi Lâm bò xuống, nhìn bó đuốc cắm trên vách thông đạo phía xa xa, cảm giác như vĩnh viễn không thể nào tới nơi được. Lúc đầu nàng định sửa cho chiếc xe kéo nhỏ đi một chút, ai ngờ vừa chạm dao vào, không cẩn thận đã cắt dây buộc thành mấy đoạn, chiếc xe bị mất khung, không thể sử dụng được nữa. Vì vậy tình hình hiện tại là, nàng cầm bó đuốc và những thứ khác ra đằng trước, tiện đường xua những mạng nhện và côn trùng cản đường đi, sau đó quay lại dìu Mộ Dung Cảnh Hòa, cứ lặp đi lặp lại như vậy. Kinh mạch Mộ Dung Cảnh Hòa bị tổn thương, nhưng không dẫn đến cơ bắp bị teo đi, vì vậy cơ thể cao lớn của hắn cùng những bắp thịt rắn chắc quả thật vô cùng nặng nề. Đứng còn không sao, nhưng đây là bò, cho dù là cõng hay chạy đều khó khăn. Mi Lâm gần như nhích từng chút từng chút một về phía trước, không chỉ nàng mệt đứt hơi, Mộ Dung Cảnh Hòa cũng chẳng khá hơn, chỉ có điều cả hai đều không kêu ca gì. Nghe thấy nàng chỉ tự nhủ cứ không phải thực sự muốn biết câu trả lời, Mộ Dung Cảnh Hòa đang nằm trên lưng nàng cũng bất giác nhìn về phía trước. Trong góc sâu nơi có ánh sáng, bóng tối vẫn lan tỏa, dường như mãi mãi không thấy được điểm cuối. Không gian thấp hẹp, bóng tối không có điểm dừng, khiến họ cảm thấy có một sự đè nén cực lớn, nếu như không phải hắn, nếu như không phải nàng, hoặc nếu như trong hai người họ chỉ còn lại một, rơi vào nơi như thế này, chỉ e rằng chẳng bao lâu sau sẽ phát điên. Một cảm giác khó tả trào dâng trong lòng, hắn bỗng nhiên cúi đầu, ghé đến bên tai Mi Lâm, hôn lên má nàng, sau đó cứ thế tựa vào nàng, không cử động thêm nữa. Mi Lâm ngớ người ra, mặt ửng đỏ. Cắn răng, nàng sốc người lên, tiếp tục bò về phía trước. Có thể do dùng lực hơi mạnh, cũng có thể do chiếc hôn bất ngờ, trái tim nàng bỗng nhiên đập rộn ràng. Mộ Dung Cảnh Hòa không tiếp tục tròng ghẹo vành tai đỏ ửng của nàng, nàng cũng không tức tối về hành động ấy của hắn. Ở một nơi như thế này, trong một không gian chật hẹp đến mức dù nhìn về phía trước hay phía sau đều hun hút không thấy điểm cuối, hai người họ lần đầu tiên cảm nhận được việc phải nương tựa vào nhau để sinh tồn. Ngoại trừ người kia, không còn ai khác nữa. Những ân oán tình thù xưa cũ, những con người, những điều đã từng quan trọng nhất trong lòng đều bị thông đạo này ngăn cách thật xa vời, xa vời đến mức dường như là chuyện của một thế giới hoàn toàn khác. Không biết có phải giữa hai người xuất hiện một sự thương yêu hoặc có thể là một cảm giác ấm áp gần gũi hay không, con đường phía trước bỗng nhiên chẳng còn khiến họ quá đỗi mệt mỏi, những câu đối thoại đứt quãng trong tiếng thở đứt quãng ấy đã trở thành một hồi ức chẳng thể nào quên đối với Mi Lâm rất nhiều năm sau này. “Ờ… chiến thần chính là Tàng Trung Vương mà ngươi đã từng nhắc đến ấy hả?” Nàng hỏi, âm thanh vang dội lại trong thông đạo, vì thế những lời về sau nàng nói nhỏ hơn một chút. “Ừ.” Mộ Dung Cảnh Hòa trả lời, nhìn những giọt mồ hôi chảy qua chiếc nốt ruồi bên khóe mi nàng, hắn không kìm chế nổi đưa lưỡi liếm, cũng giống như sự khao khát trước đây vậy.