words per minute
32
nhungdth
00:00
Speed
Có một nhà sư kia chăm chỉ tụng kinh tu luyện đạo pháp ăn chay suốt ngày. Ông ta tu rất lâu rồi mà vẫn không thành chánh quả.
Rồi một ngày nọ ông ta quyết định đi tìm phật tổ để hỏi rõ nguyên nhân vì sao? Khi gặp phật tổ nhà sư hỏi: Thưa bề trên, sao con tu luyện phật pháp lâu năm như vậy mà vẫn chưa vãn thành
Phật tổ nhìn nhà sư hiền từ và đưa cho ông ta một bát cơm:
Khi con đói bụng, con sẽ tự khắc hiểu
Nói xong, phật tổ biến mất..
Nhà sư mở tô cơm ra và phát hiện đây đúng là một tô cơm chay ngon lành khói bay nghi ngút. Nhưng trong tô cơm có một con sâu chết. Máu con sâu từ từ lan toả khắp tô cơm. Nhà sư hiền từ nhìn vào trong tô cơm thương xót con sâu và quyết định đem chôn cất tô cơm lẫn con sâu.
Bỗng một người ăn xin đi ngang qua nơi đó. Người ăn xin nài nỉ van xin nhà sư tô cơm. Nhà sư nói:
Con sâu nhỏ bé tội nghiệp đã chết rồi. Cầu mong cho nó được toàn mạng.
Nhà sư kiên quyết không cho người ăn xin tô cơm đó, và kết quả là người ăn xin đã lăn ra chết vì quá đói. Nhà sư chôn con sâu lẫn người ăn xin và quyết định đi về tu luyện thêm hai mươi năm nữa
Hai mươi năm sau, nhà sư lại quay lại gặp phật tổ.
Phật tổ lại một lần nữa nhìn hiền từ và đưa cho ông ta một tô cơm và nói:
Khi con đói bụng con tự khắc sẽ hiểu.
Lần này, nhà sư mở bát cơm ra và phát hiện cũng có một con sâu chết nằm trong đó.
Lần này cũng một người ăn xin đi ngang qua và đói bụng mệt lã. Nhà sư đưa cho người ăn xin bát cơm. Người ăn xin ăn xong bát cơm một cách ngon lành và cảm ơn nhà sư.
Khi người ăn xin đi, người ăn xin nói với nhà sư: " Ngài vẫn chưa ngộ đạo"