words per minute

23

AnHa9264


00:00

Speed

Từng người hỏi Khai Tâm, Khai Tâm à, ngươi sao luôn luôn cười? Khai Tâm cười nói, đó ta tên Khai Tâm a. Người đó lại hỏi, Khai Tâm à, vậy sao ngươi lại rơi lệ? Khai Tâm vẫn cười nói, bởi quá khai tâm. Chốc lát, người đó nhìn Khai Tâm trong chốc lát, từ từ lại hỏi, Khai Tâm à, vậy người sao yêu người đó cố chấp đến vậy? Khai Tâm vẫn cười, nói một cách tự nhiên, bởi vì, bởi người đó vui, ta sẽ vui a! Câu trả lời như khác với câu hỏi, nhưng lại khiến cho người đưa ra câu hỏi ngẩn ngơ một lúc lâu, rất lâu…. Khai Tâm, Lâm Khai Tâm, giống như tên của hắn, Khai Tâm từ khi lọt lòng mẹ, chưa khóc qua lần nào, đánh nhau với mấy đứa trẻ khác đến gãy tay gãy chân, hắn vẫn vui vẻ cười, nói đây tình hữu nghị của nam tử hán, thành tích học tập bật đèn đỏ hắn quì trên bàn kéo áo lên cho mẹ đánh, hắn vẫn cười, đây tình thương của mẹ, ngay cả việc năm đó 14 tuổi gặp phải tên biến thái suýt chút đã bị cưỡng bức, hắn cũng thể vui vẻ cười, nói đây do lực của mình lớn. Khai Tâm 21 tuổi, chưa tốt nghiệp đại học đã đi làm, lúc đó ba hắn giận đến nỗi cầm chổi chạy rượt hắn khắp nhà, đánh đến da tróc thịt bong, được mẹ hắn vừa cắn hột dưa vừa kêu xe cứu thương đưa hắn vào bệnh viện Nhân Dân Đệ Nhất, hắn nằm trên giường bệnh, vẫn vui vẻ miệng cười, trên gương mặt búp vốn không anh tuấn lại đầy vết thương, nhưng ba hắn vẫn hỏi hắn, sao bỏ học? Khi đó, Khai Tâm nằm trên giường bệnh, nhe răng trợn mắt nói mấy chữ: Con khai tâm. Khi đó ai cũng không nói chuyện, còn ba của Khai Tâm cũng chỉ thể thở dài đành chịu, nói: Đủ lông đủ cánh rồi, làm chủ một nhà như ta đây cũng không quản được ngươi, ngươi muốn làm thì làm đi. Chỉ như vậy, Khai Tâm đã thoát khỏi thời đại học sinh đau khổ của hắn, đi đến thời đại đi làm đẹp đẽ. Nhưng, không bằng tốt nghiệp đại học Khai Tâm không dễ tìm được việc làm, trắc trở tứ xứ nhưng hắn vẫn vui vẻ đi gặp chủ quản của mỗi công ty, thường xuyên nghe lời châm chọc khiêu khích, Khai Tâm vẫn cười gọi to với trời, nơi này không giữ gia, tự sẽ nơi giữ gia. Có lẽ ông trời nghe thấy lời của Khai Tâm, lẽ do ông trời vị sự khoái lạc của Khai Tâm khoái lạc, rất nhanh, Khai Tâm đã tìm được một công việc thu nhập tốt, nhân viên tiếp thị bảo hiểm. Giống như tác phong xưa nay của Khai Tâm, mặt cười mãi mãi vui vẻ, mãi mãi không thái độ tức giận, mãi mãi vui vẻ cười đùa, tuy không thường xuyên công ty, nhưng Khai Tâm vẫn thể hoà nhập cùng những đồng nghiệp khác, ấm áp, rất nhiều người đều nói, Khai Tâm một viên đạn cười, luôn thể đem chuyện nghiêm trọng thành chuyện ấm áp, tất cả chỉ nụ cười của hắn.
words per minute
0
wpm
accuracy
0%
Text Practice - Time 910 - English

words per minute