words per minute
9
jendymy
00:00
Speed
Có lẽ họ không biết, mình đã cảm thấy oan ức và tổn thương đến mức nào. Họ cứ vô tư chặn mình mà không 1 chút cắn rứt hay do dự. Mình không làm gì sai mà lại bị họ gán cho vô số tội lỗi ghê gớm, sau đó thì 1 lời xin lỗi cũng không có. Họ nghĩ là họ loại bỏ được 1 kẻ phiền phức định làm hại họ, chứ đâu biết hành động của họ đã bẻ gãy vụn niềm tin của 1 đứa con gái vô tội luôn quan tâm và tin tưởng họ. Dù cố gắng để bình thường trở lại, nhưng có lẽ khó mà hàn gắn được những rạn nứt trong tim mình. Có thể trong quá khứ họ đã gặp vô số người xấu, nên họ nghĩ ai nói gì tiêu cực về họ cũng là người xấu. Nhưng lần này, họ đã sai.
Kinh nghiệm trong quá khứ, vốn dĩ không thể áp dụng cho hiện tại và tương lai, vì sự vật và sự việc luôn luôn biến chuyển. Không ai có thể tắm 2 lần trên 1 dòng sông.
1 người đàn ông bị rối loạn lo âu muốn đánh họ, muốn tấn công họ, không có nghĩa tất cả người mắc bệnh này đều tấn công người khác phi lý như vậy. Thật sự mình rất thất vọng khi nghe họ nói câu này. Mình nổi giận với họ, thoạt nhìn thì có thể thấy mình phi lý, nhưng mình hành động như vậy trên cơ sở bị tổn thương và muốn nói cho họ biết cảm xúc của mình lúc đó. Mình vốn dĩ là đứa ít lên mạng la liếm chuyện của người khác nên không hề biết làm như thế sẽ tạo drama. Mà nói thật, khi họ nói với mình 2 từ drama, đó cũng là lần đầu mình hiểu được drama trên mạng là gì.
Mình chỉ cảm thấy bị tấn công 1 cách vô lý, bị oan ức và tổn thương 1 cách vô lý. Chỉ vì trong lúc quá vui mừng khi thấy thằng bé có hộ chiếu tiếng Việt, mình đã khuyên 1 câu là cố nói tiếng Việt nhiều lên. Mình nói như thế chỉ vì mình cảm thấy vui giúp cho thằng bé, thế mà họ lại chặn mình. Lần đầu tiên mình gặp 1 gia đình có suy nghĩ phức tạp như vậy. Khen cũng bị chặn, chê cũng bị chặn, họ muốn mình phải làm sao mới vừa lòng?
Mặc dù mình đã xin lỗi họ, nhưng họ vẫn nghĩ xấu mình, và hắt hủi mình.
Thật vô lý. Thế mà vì cái gì mà tới bây giờ mình vẫn còn tình cảm với họ.
Đúng, họ không phải là người xấu. Nhưng mình dám cam đoan rằng họ cũng chẳng phải người tốt.
Người tốt sẽ không vì bản thân mình mà làm tổn thương người khác rồi phủi sạch trơn như không có gì. Tổn thương này, suốt đời mình cũng không bao giờ quên. Mình là đứa lấy niềm vui, nỗi buồn của người khác làm niềm vui, nỗi buồn của chính mình, sẵn sàng giúp đỡ người khác không đòi hỏi bất cứ thứ gì, và lấy đó làm niềm vui, thế mà bị họ nghĩ xấu, thật không có gì buồn hơn. Họ bảo mình làm ảnh hưởng đến họ, nhưng thực ra, chính họ làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến tâm lý của mình.
Đối với mình, sang chấn tâm lý là rất nguy hiểm cho sức khỏe, thế mà hãy xem họ đã làm gì với mình. Mình cảm thấy thật đau khổ. Có thể cả đời này mình cũng khó mà tin tưởng và mở lòng với ai được nữa. Đúng vậy, khi đóng chặt lòng mình, thì mình muôn đời cũng không bị tổn thương.
Từ giờ mình sẽ sống khép kín như vậy. Vui 1 mình, buồn 1 mình, không bao giờ sống thật với cảm xúc, như thế sẽ tốt cho mình và cho tất cả mọi người. Tất cả mọi người trên thế giới chẳng có ai làm cho mình tin tưởng được.
Cũng may mình là đứa mạnh mẽ, chứ nếu là người có nhân cách yếu và bệnh trầm cảm đã ở cấp độ nặng, chắc mình đã nhảy lầu ngay lập tức vì hành động tàn nhẫn đó của họ. Họ nghĩ là họ đã làm đúng, nhưng không, họ đã rất tàn nhẫn với 1 cô gái mà theo lời của họ, rằng họ chưa gặp nó bao giờ. (nhưng đó là theo lời của họ, trong ký ức của mình, thì mình đã từng gặp họ và biết họ nên lúc đó đã lỡ nói rằng quen họ nhiều năm)
Họ vốn dĩ không thể làm chỗ dựa cho những người có vấn đề về tâm lý, vì họ không hiểu được tâm lý của người khác. Người bị trầm cảm không cần 1 chuyên gia tâm lý hay 1 người "trời ơi" nào đó đến bố thí cho họ chút tình cảm thương hại. Người bị trầm cảm, đa số đều vì mất niềm tin trong cuộc sống, cái mà người bị trầm cảm cần là được vực dậy niềm tin, rằng cuộc sống còn nhiều điều tốt đẹp, cái tốt vẫn còn và cái xấu dần ít đi. Người bị trầm cảm không phải là ăn mày tình cảm, nếu đối xử với người bị trầm cảm theo cái kiểu bố thí lòng thương hại thì người bị trầm cảm chỉ càng muốn từ giã cõi đời sớm hơn vì cảm thấy bản thân vô dụng mà thôi.
Hiện tại mình đã khỏi bệnh. Và với tư cách là 1 người làm về lĩnh vực sức khỏe, mình tự hứa với lòng mình, sau này nếu gặp 1 người bị bệnh về tâm lý, mình sẽ là người đầu tiên đồng cảm được với họ, vì chỉ những người đã từng trải qua cảm giác tuyệt vọng, mất niềm tin vào mọi thứ mới có thể đồng cảm được với nhau.
Mình không phải là người phức tạp. Chỉ vì họ chưa đủ tinh tế để có thể hiểu được cảm xúc của người khác ở cấp độ cơ bản nhất.
Bệnh về tâm lý không chừa 1 ai, đến khi nào chính họ phải trải qua cảm giác của mình, họ sẽ hiểu những gì mình phải chịu đựng. Đến lúc đó, nếu họ cũng gặp tình huống như mình phải trải qua, họ sẽ tự khắc đồng cảm và nhận ra cái sai của họ. Còn bây giờ, nhiệm vụ của mình là yên lặng xem như không có chuyện gì xảy ra. :) Vì mình cố gắng giải thích mà họ không chịu hiểu thì chỉ tốn thời gian vô ích.
Mình giận hành động của họ, nhưng mình rất yêu con người của họ. Chỉ đơn giản vậy thôi, nếu có phức tạp là vì tư duy logic của họ quá phức tạp nên diễn giải sự việc theo 1 cách khác.