words per minute
3
NguynTinMinh
00:00
Speed
Đêm đã về khuya. Mưa vẫn rơi tí tách, đèn đường đã tắt hết, thi thoảng một vài ánh đèn pha nhạt nhòa của 1 chiếc xe máy, hay ô tô nào đó phóng vụt qua, rồi trả lại cho con phố một không gian lạnh lẽo, tối om và tĩnh mịch, đâu đó văng vẳng tiếng rao của những người bán đồ ăn đêm. Bụng sôi sùng sục, ngồi thu lu dưới mái hiên của một cửa hàng bán quần áo như một thằng bụi đời. Tôi cũng chẳng buồn để ý xem phố này là phố gì nữa, đầu óc trống rỗng. Chiều tối, tôi chỉ biết rảo bước đi, đi mãi, đi không có định hướng nào cả. Đến khi mỏi gối, chùn chân gặp trận mưa rào, tôi mới chui vào đây để trú.
Ngước nhìn từng giọt nước đang nhỏ từ mái hiên xuống, tôi cảm thấy chạnh lòng. Vậy là cuộc đời sinh viên của mình đã được khởi đầu theo cách không thể ấn tượng hơn, chẳng biết giờ này mẹ đang làm gì? Mấy hôm xuống đây, cứ tối nào là tôi cũng phải điện về nhà thông báo tình hình cho mẹ. Tối nay không thấy tôi điện, chắc mẹ phải lo lắng lắm. Liệu mẹ có xuống đây tìm tôi không, nếu biết tôi đang ở trong hoàn cảnh như thế này, mẹ sẽ buồn lắm? Đã hai lần tôi khiến mẹ phải mất ăn mất ngủ rồi, nghĩ đến vậy, nước mắt tôi tuôn rơi lã chã…