words per minute

11

TrnThanhT


00:00

Speed

Khi còn học đại học, một lần đi thực tập trở về, chúng tôi dẫn cả nhóm về nhà Giáo liên hoan … Sau khi buổi tối vui vẻ kết thúc, trên bàn mâm chén bày la liệt. Mấy bạn học muốn mang đi rửa, Giáo vẻ mặt tươi cười ngăn lại nói: “Đừng vội, người rửa đây này!”. Giáo đem chén đũa bỏ vào bồn nước, trước tiên dội hết dầu mỡ, sau đó nhẹ nhàng đến bên người mẹ già 70 tuổi nói: “Mẹ, rửa chén đi nhé…” Học sinh chúng tôi bỗng dưng thấy quá đỗi bất ngờ… Bình thường ông một Giáo thanh tao, nho nhã, sao lại thể đối đãi với người mẹ đã cao tuổi như vậy? Chỉ thấy cụ thay đổi hẳn nét nãy giờ trên bàn ăn… Khuôn mặt rạng rỡ, đi đến bên cạnh bồn rửa chén, chậm rãi rửa chén, mất khoảng nửa giờ mới rửa xong. Giáo vui vẻ nói với cụ: “Mẹ vất vả rồi, nghỉ ngơi một chút nhé!” Ông cầm khăn mặt, lau tay cho mẹ. Sau khi Giáo đưa mẹ về phòng, lại quay vào bếp, đem chén ra rửa một lần nữa. Giáo nhìn học trò chúng tôi, khi ấy còn đang kinh ngạc không hiểu gì, nói: “Làm mẹ thì lúc nào cũng muốn làm chút đó cho con mình. già rồi, nhưng trong mắt mẹ, con mãi mãi cần sự nâng đỡ của mẹ. Để rửa chén, sẽ cảm thấy con vẫn cần mẹ, một ngày trôi qua sẽ thấy rất phong phú ý nghĩa. Hiếu kính cha mẹ, ngoại trừ việc giúp đỡ cha mẹ ra, còn phải cho cha mẹ một hội để yêu thương chúng ta”. Khiến cho người nào đó cảm giác người khác còn cần mình, thì họ sống mới một mục tiêu, mục tiêu rồi thì cuộc sống mới phong phú ý nghĩa, lực sống thế thể sinh động mạnh mẽ. Mà trong mắt cha mẹ, con cái mãi con cái, cho các con trưởng thành rồi, thì người làm cha làm mẹ mãi mãi không bao giờ buông được chúng … Con cái … …mãi mãi khối thịt đỏ hỏn trong lòng cha mẹ, một báu vật trong tay cha mẹ. Chúng ta mãi mãi nỗi bận tâm cha mẹ già không bao giờ buông bỏ được…
words per minute
0
wpm
accuracy
0%
Text Practice - Time 2460 - English

words per minute