words per minute

18

MnhDng


00:00

Speed

Lạc vào những nỗi buồn lạc vào nơi góc quen Để một mình gặm nhấm từng bản nhạc buồn mới cất lên Vòng tay đã buông rời nhau, nước mắt em lau bằng tình yêu mới Thành phố đã quá chật, đừng nên cố níu tay Để rồi một lần nữa lại nhận về mình những đắng cay Đêm nay xin cho ngủ quên ,để nỗi nhớ kia anh gửi lại bóng đêm Gót chân cứ thức sao ngỡ như bước trên lối quen Những sao vụt tắt phía trước anh bỗng chốc tối đen Đi về đâu khi con đường kia đưa ta vào vô Còn lại khi bao quanh anh nơi đây mây mờ Những lời hứa ai nói hôm trước nay đã tan biến đi đâu Những định kiến ngăn cách ta đến bên nhau nay đã thêm sâu Cứ như tất cả đã số phận Anh chẳng biết sửa chữa từ đâu Đôi khi anh đã muốn vứt hết thế giới này Đôi khi anh đã muốn trốn chạy tương lai Đưa em đi đến những nơi xa không quay về Chỉ còn lại mình đôi ta đón nắng mai Nhưng nay hai ta đã không đi bên nhau rồi Nơi đây anh vẫn đứng 1 mình anh thôi Khúc nhạc buồn dường như lại vang lên Tất cả những ức khi xưa lại hiện về ám ảnh trong đêm Lạc vào những nỗi buồn lạc vào nơi góc quen Để một mình gặm nhấm từng bản nhạc buồn mới cất lên Vòng tay đã buông rời nhau, nước mắt em lau bằng tình yêu mới Thành phố đã quá chật, đừng nên cố níu tay Để rồi một lần nữa lại nhận về mình những đắng cay Đêm nay xin cho ngủ quên, để nỗi nhớ kia em gửi lại bóng đêm Những ngày buồn thương đời anh chỉ toàn quen những người lạ Mối tình ngày xưa tưởng ngủ sâu chợt ngày kia quay về nhà Ngồi trên sofa nhâm nhi ly cafe hỏi anh ra sao thêm bao niềm vui mới Yêu thêm bao nhiêu người quen thêm bao người rồi Những cuộc chăn gối trong cơn say Những lời ân ái xong quên ngay Anh kiếm niềm vui để rồi vui xong rồi sao riêng mình anh căn phòng này anh làm bạn với bóng đêm nỗi nhớ em Mối tình đã anh chôn sâu, mỗi ngày gặm nhấm trong tim anh Gió khẽ bên tai kể chuyện trên phố quen Về kỷ niệm ngày xưa nay Vừa đủ nhớ vừa đủ quên Vị Mặn đắng trên đầu môi một cảm giác khó gọi tên Sống trong giấc khi xưa nhưng người không còn bên Vì lời ai chưa nói hay lời đã nói ra Tỉnh dậy sáng hôm sau, cơn mưa tầm tối qua Không nhớ bằng cách nào đôi chân kia đưa tới nhà Nhưng nắng mới đã lên đánh lừa ta rằng mọi thứ đã trôi qua Nhưng quá khứ đôi khi hiện về ám ảnh như bóng ma Ở sau lưng, không nhìn thấy không nghĩa đã xa Đôi khi trong đêm thấy mình trong cung không lối ra Để lại thức dậy bên trong thành phố trống rỗng thiếu một nửa của chúng ta ah Lạc vào những nỗi buồn lạc vào nơi góc quen Để một mình gặm nhấm từng bản nhạc buồn mới cất lên Vòng tay đã buông rời nhau, nước mắt em lau bằng tình yêu mới Thành phố đã quá chật, đừng nên cố níu tay Để rồi một lần nữa lại nhận về mình những đắng cay Đêm nay xin cho ngủ quên ,để nỗi nhớ kia anh gửi lại bóng đêm Những ngày buồn thương đời anh chỉ toàn quen những người lạ Mối tình ngày xưa tưởng ngủ sâu chợt ngày kia quay về nhà Ngồi trên sofa nhâm nhi ly cafe hỏi anh ra sao thêm bao niềm vui mới Yêu thêm bao nhiêu người quen thêm bao người rồi.
words per minute
0
wpm
accuracy
0%
Text Practice - Time 919 - English

words per minute