words per minute
7
PandaPanda
00:00
Speed
Nàng nhìn cô, tham luyến mà không nỡ, nàng chưa bao giờ nói dối cô, nhưng mấy tháng cuối cùng này đã dùng hết mọi lời nói dối.
Cô là ràng buộc nàng vĩnh viễn không thể dứt bỏ.
Tay của nàng từ trong tay cô rũ xuống.
Nàng hai mắt nhắm nghiền, một giọt nước mắt, từ khóe mắt nàng chảy xuống.
Cô lại kêu một tiếng, càng thêm nhu hòa, sợ kinh động đến nàng.
Thế nhưng, không ai đáp lại cô.
Tình cảnh ngày xưa từng màn hiện lên. Nàng nhàn nhạt tươi cười, nàng ánh mắt nhu hòa, nàng bao dung ôm, hết thảy vẫn còn sống động, cô hầu như còn có thể nghe được nàng gọi tên cô, nàng còn có thể nhàn nhạt, không đếm xỉa mà liếc cô một cái.
Nàng hiển nhiên vẫn còn. Ánh mắt của nàng, cái mũi của nàng, miệng của nàng, đều sống động như thế.
Nàng hiển nhiên vẫn còn, ở ngay tại đây trong ngực cô.
Thế nhưng vì cái gì, nàng không nói một tiếng. Cô chăm chú mà ôm lấy thân thể nàng, bạt mạng mà tìm kiếm dấu vết nàng tồn tại. Thế nhưng, nhiệt độ dần dần tiêu tán, thân thể của nàng, bắt đầu cứng ngắc, bên tai là tiếng mọi người buồn bã khóc, hết thảy đều tàn nhẫn nói cho cô biết, cô thật sự đã mất đi nàng, cô đã mất đi, người duy nhất cô quan tâm.
Từ nay về sau, cô chẳng qua là một cỗ xác chết biết đi, từ nay về sau, cô hai bàn tay trắng.
Một tiếng khóc tê tâm liệt phế truyền ra.
Cô ôm lấy thân thể nàng, khóc đến ruột gan đứt từng khúc, tại thời khắc này, tính mạng của cô, bị triệt để xé rách.
Từ nay về sau, cô chẳng qua là một người hiu quạnh, tất cả đau nhức, tất cả khốn khổ, đều không thể nói lên.
Cô chẳng qua là một người hiu quạnh.