words per minute
10
DoClara
00:00
Speed
Thứ ba: Người sang vì riêng tư mà hèn
Có người thân phận sang trọng vinh hiển vậy mà ai cũng khinh bỉ. Vì sao? Vì họ "nhổ sợi lông để làm lợi thiên hạ cũng không làm", vì họ chỉ "tự quét tuyết trước cửa nhà mình", vì họ câu kết với gian thương quan lại, tham ô, ăn đút lót bóc lột dân chúng. Vì thế, trong con mắt người khác, họ giống như bọn lưu manh ác bá, khiến mọi người "kính nhi viễn chi". Do đó, dù giàu có, có thế lực, địa vị nếu không có nhân phẩm đạo đức, không có bản lĩnh, đức hạnh mà chỉ biết tự tư tự lợi, ích kỷ, với đất nước không yêu, với xã hội không quan tâm, với khổ nạn của nhân dân không thèm biết, không chút động lòng thì là kẻ mất hết nhân tâm, dù có danh có lợi cũng không được ai kính trọng. Vì thế người sang vì ích kỷ mà hèn.
Thứ tư: Người hèn vì Phật mà được kính
Có người không có tiền bạc địa vị, thậm chí không có học vấn, năng lực, "trên không miếng ngon, dưới không tấc đất cắm dùi", lẽ ra bị người ta khinh thường, nhưng lại được mọi người kính trọng. Vì sao? Vì họ có tín ngưỡng chính xác, tin tưởng vào giáo nghĩa nên họ tuy nghèo nhưng "không vì hèn mà thay đổi chí". Họ được tôn giáo đào luyện khiến "thấy lợi mà không động tâm", họ có lòng từ bi, làm việc thiện giúp người, tuân theo chính đạo. Vì thế được mọi người kính trọng. Thế nên người hèn vì Phật mà được kính trọng.
Tấm lòng có thể quyết định được sự nghèo hay giàu. Nội tâm, hàm dưỡng quyết định được sự sang hay hèn của một người. Sự nghèo giàu sang hèn của người ta không phải vĩnh viễn không đổi. Nếu mình cải thiện nhân duyên thì nghèo có thể trở nên thành giàu, người thấp thỏi cũng được mọi người kính trọng.
Trích Vượt qua khó khăn - Đại Sư Tinh Vân.