words per minute
6
TrnTunHng
00:00
Speed
Trong 142 người con của vua Minh Mạng thì có tới... 78 hoàng nam. Truyền ngôi cho ai quả là việc không dễ gì. Chính vì thế, nhà vua đã chọn giải pháp an toàn là theo "nguyên lí chung" mà các gia đình phương Đông, từ thứ dân đến hoàng tộc đều tuân thủ: trọng nam, trọng đích, trọng trưởng. Hoàng tử trưởng Nguyễn Phúc Tuyền (Miên Tông) đáp ứng được cả ba "tiêu chuẩn" đó nên đã dễ dàng được nối ngôi, mặc dù nhà vua biết Tông tuy hiền lành, nhân hiếu nhưng có hơi... thụ động.
Miên Tông sinh ngày 16-6-1807, mới 13 ngày tuổi đã mồ côi mẹ. "Hoàng tử bé" phải giao cho các cung nữ nuôi nấng, nhưng cũng vì thế được vua cha rất nuông chiều. Được cái, về mặt học hành cậu tỏ ra rất xuất sắc, văn chương thơ phú ít người sánh kịp.
Năm 34 tuổi, Miên Tông lên ngôi, đặt niên hiệu là Thiệu Trị. Tự biết những hạn chế của mình, Thiệu Trị tự trau dồi đạo đức của người đứng đầu muôn dân. Ông đúc kết quan điểm trị nước của mình trong bốn bài "châm" gồm: Kính thiên (kính Trời), Pháp tổ (học theo cha ông), Cần chính (chăm lo việc chính sự) và Ái dân (thương yêu dân). Ông thổ lộ với các quan, những người mà ông đòi hỏi cũng phải theo phương châm ấy: "Đó là bốn đầu mối lớn bản thân Trẫm phải làm. Trẫm ngày đêm chăm chỉ, sớm chiều lo sợ cũng chỉ là bốn việc ấy".
Chú thích:
"Châm" là một thể loại văn học, viết cô đọng những bài tự răn.
Nguồn: Sử ta chuyện xưa kể lại - (tập 4) - Nhà xuất bản Kim Đồng