words per minute
11
Typist_1830845
00:00
Speed
Tôi từng là một người không có mục tiêu, không có mơ ước và cũng không có nhiều điều để kể lể về bản thân mình. Tôi khi ấy cảm thấy mình giống như khúc gỗ trôi trên mặt nước vậy, cứ cuốn theo chiều nước mà vô tình lạc trôi đến những nơi lạ lẫm trên hành tinh này. Tôi đã sống như vậy, và bất chợt vào một ngày tình cờ, tôi nhận ra phiên bản tuyệt vời của chính mình. Tôi từng hay rất để tâm đến những lời nói của người khác và chính những người thân nhất trong gia đình lại là những người gây lên những vết thương nhỏ trong trái tim nhỏ bé của tôi. Tưởng chừng thời gian sẽ là liều thuốc thần kỳ để chữa lành mọi vết thương và tôi đã lầm, vết thương ấy dần lan ra và xém giết chết tôi. Có nhiều lúc ngoài một mình vu vơ, tôi tự nghĩ ước gì ngày mai thế giới bị hủy diệt thì hay biết mấy, hay là mơ về một giấc mộng rồi mãi mãi chìm đắm trong mộng ảo mãi mãi không quay lại nữa. Những điều tiêu cực nhất tôi có thể nghĩ ra chỉ để hủy hoại bản thân mình và cảm giác bất lực ấy chẳng mấy ai hiểu được. Bạn bè, thầy cô, gia đình những người đồng hành cùng tôi những năm tháng đó, họ vẫn ở đó, bất lực nhìn tôi chịu đựng nổi đau một mình vì dừơng như tôi chẳng bao giờ chia sẻ với họ. Nhiều lúc muốn khóc thật to để mọi người biết rằng là tôi đang buồn bực, tôi đang có tâm sự, nhưng không tôi cứ để nó trong tim rồi đêm đến lại ôm chăn khóc một mình. Nếu như bạn đọc được những lời này tức là tôi vẫn còn sống. Tôi vẫn ở đây và tôi đã vượt ra được chính mình chính là nhờ vào sách. Sách giúp tôi vượt qua nổi đau đớn về tinh thần, nhận ra trên hành tinh này vẫn còn có rất nhiều người còn đau đớn và thê thảm hơn mình nhiều. Nhận ra buông bỏ là cách để con người ta có thể sống và tiến về phía trước.
Nếu bạn còn đang băn khoăn làm thế nào để buông bỏ hết mọi muộn phiền lo âu. Xin hãy nhớ rằng điều tệ hại nhất mà bất kì ai trong chúng ta đều phải trải qua là cái chết. Vậy tại sao hôm nay không sống cho thật tốt và làm những điều mình thích. Hãy là chính mình bạn nhé.