words per minute
6
QunhQunhMunNgNng
00:00
Speed
ĐÃ BAO GIỜ CẬU GẶP TRƯỜNG HỢP THẾ NÀY CHƯA?
Đứa bạn mà cậu đã từng chơi rất thân hồi bé, cậu nghĩ chưa ai hiểu mình bằng nó, nó và cậu lớn lên, đi học, xa nhau nhưng cậu luôn nghĩ về nó với tình cảm trân trọng nhất... Rồi một ngày vô tình đi đám cưới bạn chung, gặp lại, hai đứa gượng gạo hỏi thăm nhau bâng quơ. Cậu thấy sao nó hoàn toàn khác, xa lạ và khoảng cách. Thậm chí về định inbox hỏi thăm nó kĩ hơn thì phát hiện nó đã unfriend cậu từ bao giờ. Cậu bật cười, từ tại cậu vô tâm, mang tiếng bạn thân mà bao lâu chẳng hỏi thăm gì nhau, bạn block mình khi nào mình còn chẳng biết.
Ngược lại, có đứa bạn cùng lớp cấp một, cả mấy năm học chung nhưng chưa nói chuyện với nhau câu nào vì không chung bàn, không chung tổ, không chung nhóm... Vô tình gặp lại sau bao nhiêu năm, nó vỗ vai mình hò hét như gặp được tri kỉ, hỏi mình còn nhớ nó không, nó hay ngồi bàn cuối lớp nè, dạo này thế nào, đang làm gì??? Thế rồi cậu với nó ngồi trà đá buôn chuyện cả buổi, nó kể về cậu những năm cấp một, kể về sự thay đổi của thầy cô, về cả lớp, nó trò chuyện với cậu công việc hiện tại... Và cậu bỗng dưng thấy nó gần gũi quá, hợp gu quá. Hai đứa xin số điện thoại nhau và thi thoảng gọi nhau chè chén vui đùa.
Cậu ạ! Thời gian thật khắc nghiệt phải không? Nó vô tình biến nhau thành người khác, vô hình chung gieo vào lòng nhau những khoảng cách, những tổn thương ảo. Chúng ta bận bịu với cuộc sống riêng mà lỡ quên đi những ngày nào đấy, ta còn bên nhau nằm ngắm trời chiều, còn hứa hẹn làm bạn nhau mãi nhé!
Đứa bạn thân của tôi sau bao năm đi học xa nhà, có thêm nhiều mối quan hệ, tôi cũng bị cuốn đi bởi môi trường mới của tôi. Chúng tôi không còn chung một quỹ đạo. Mỗi đứa quay theo một chiều khác. Lần gặp nhau gần nhất, nó bảo: "Mày khác trước quá, nhiều lúc tao muốn inbox cũng không dám!". Không phải tôi khác, không phải nó khác, mà thế giới khác. Chúng tôi trước kia càng thương nhau bao nhiêu, giờ đây càng xa lạ bấy nhiêu. Thế mà có đứa bạn trước kia tôi chẳng thèm để ý, nó bất chợt gặp được tôi khi đứng chung bến bus, nó hồ hởi như nhặt được khoảng kí ức từ bao giở bao giờ, nó nắm tay tôi môi cười lí lắc. Giây phút ấy lòng tôi vừa vui vừa nhói đau.
Có những thứ tưởng có bỗng nhiên rơi rớt đâu mất. Có những thứ tưởng không lại bỗng nhiên rơi độp trước mặt.
Tối nay tôi ngồi nghe một bài hát hát chẳng liên quan nhưng khiến tôi ma mác buồn.
---
BÊN NHAU DÀI LÂU KHÔNG BẰNG GẶP NHAU ĐÚNG LÚC
Lại thêm một người bạn của mình kết hôn, và lại thêm những cuộc đối thoại kiểu:
"Ơ sao tên chú rể lạ thế? Không phải anh kia à?"
"Ừ tao chia tay rồi! Giờ lấy anh khác"
"Mày chắc chắn với lựa chọn cuối cùng của đời mình chứ?"
"Chắc! Tao cứ mù quáng tin vào cái tình yêu cổ thụ bao nhiêu năm kia, hi vọng người ta sẽ trân trọng quãng thời gian đã từng trải qua mà yêu thương tao hơn, nhưng tao nhầm! Yêu dài yêu lâu nhiều khi chẳng có tác dụng gì cả, chỉ khiến người ta nhìn đối phương như nhìn một chiếc áo cũ đã rách và muốn vứt ra khỏi tủ cho nhanh chứ chẳng bao giờ người ta nhớ đến khoảnh khắc vui mừng gìn giữ khi mua nó về cả"
"Còn chồng mày?"
"Anh ất không chấp tính trẻ con của tao, ít khi tranh luận gay gắt với tao. Nếu có chuyện, anh ấy luôn im lặng khi hai đứa tao căng thẳng chứ không bao giờ bắt bẻ tao phải thế này thế kia, rồi khi tao bình tĩnh lại anh mới đưa ra ý kiến của anh ấy. Tao cần sự dịu dàng từ một người đã trưởng thành như thế, chỉ thế thôi, cả đời! Chứ, yêu thì không sao, lấy một người không chịu nhịn mình bất cứ cái gì khổ lắm!"
Tôi nhớ lại người yêu cũ của nó. Một chàng trai bằng tuổi. Hai đứa yêu nhau 5 năm thì cãi vã phải đến nghìn lần, toàn những lý do nhỏ nhặt, trễ hẹn, quên ngày kỉ niệm yêu nhau, nhắn tin không trả lời, nhờ mua đồ nhưng quên... Cuộc sống lâu dài còn rất nhiều thứ khó khăn hơn phải trải qua: chuyện công việc, chuyện kiếm tiền, đi làm va vấp đồng nghiệp, cạnh tranh xã hội... Chịu đựng được tất cả những áp lực đó mà vẫn vô tư yêu được đã là điều không dễ dàng gì. Rồi tới chuyện con cái, cùng nhau nuôi nấng sau này... Còn nhiều thử thách lắm, những điều nhỏ nhỏ mà không giải quyết được thì sa này làm sao chịu thấu những điều kinh khủng hơn đây? Một trong hai người - không ai chịu ai, tình yêu tất nhiên sẽ phải tan vỡ, không sớm thì muộn.
Thời gian sau này con bé gặp người đàn ông khác lớn hơn vài tuổi, chín chắn trưởng thành và thấu hiểu nó hơn, đó là lí do hôm nay tôi nhận được thiệp mời. Anh kia tới đúng lúc nó chông chênh hoài nghi trên đời liệu có một tình yêu thực sự? Anh có những gì nó cần, và tính cách của nó trong tầm tay anh uốn nắn và chịu đựng được
Tự hỏi, thanh xuân của một người sẽ phải đi qua thanh xuân của bao nhiêu người mới tìm được tình cuối?
Biết bao cô gái yêu chàng trai nào đó đến cả bảy tám năm rồi chia tay sau vài tháng là cưới người mới?
Tại sao?
Rồi mình nghĩ đến bản thân, cũng từng yêu một người hơn sau năm trong mệt mỏi rồi kiệt sức và buông xuôi kết thúc, quen người khác, hiểu được nhau, lấy người ấy.
Vậy đấy. Bên nhau dài lâu không bằng gặp nhau đúng lúc. Một năm hay nhiều năm đâu quan trọng? Quan trọng là mình có hạnh phúc hay không khi ở bên người mà mình chọn.
Chúng ta cứ phải đi qua những kẻ cố chấp, thì mới tìm được một người dịu dàng với mình cả đời.
"Tình đầu là thứ mình cứ ngỡ đó là tình cuối. Tình cuối là người khiến mình hiểu ra người đó mới chính là tình đầu"