words per minute

17

tien123ag666


00:00

Speed

Hồi tôi còn nhỏ tuổi, nghĩa hồi dễ bị nhiễm các thói tật xấu hơn bây giờ, cha tôi khuyên tôi một điều tôi ngẫm mãi cho đến nay: - Khi nào con định phê phán người khác thì phải nhớ rằng không phải ai cũng được hưởng những thuận lợi như con cả đâu. Ông không nói thêm, nhưng hai cha con chúng tôi xưa nay vẫn rất hiểu nhau chẳng cần nhiều lời nên tôi biết câu nói của ông còn nhiều hàm ý khác. vậy tôi không thích bình phẩm một ai hết. Lối sống ấy đã mở ra cho tôi thấy nhiều bản tính quặc, nhưng đồng thời khiến tôi trở thành nạn nhân của không ít kẻ chuyên quấy rầy người khác. Những đầu óc không bình thường nhanh chóng nhận ra gắn với đức tính này khi biểu lộ một người bình thường. Bởi vậy, trường đại học tôi bị mang tiếng oan kẻ ranh mãnh tôi nghe thấu những nỗi đau khổ thầm kín của những tay ăn chơi bừa bãi tôi không quen biết. Phần lớn không phải do tôi tìm cách moi chuyện. Thường tôi giả vờ ngủ hay đang chăm chú vào việc đó, thảng hoặc còn tỏ ra hơi khó chịu nữa, mỗi khi tôi nhận thấy qua những dấu hiệu không thể nhầm được sắp lại một chuyện tâm sự đây. Bởi những chuyện tâm sự của các chàng trai trẻ, hay ít ra những lời lẽ họ dùng để diễn đạt, thường cóp nhặt của người khác mất hết ý nghĩa ràng đã bị bớt xén đi nhiều chỗ. Không bình phẩm nghĩa còn hi vọng, hi vọng mãi. Tôi e còn bỏ sót một điều đó nếu tôi quên nói, như cha tôi đã khẳng định một cách hợm hĩnh tôi hợm hĩnh nhắc lại đây, rằng ý thức về những phép xử thế lịch sự bản không được chia đều cho mọi người khi họ ra đời. Sau khi đã khoe tính tôi khoan dung như thế rồi, tôi phải thú nhận rằng sự khoan dung của tôi cũng giới hạn. Cách xử của con người ta thể đặt trên nền tảng đá rắn hay đầm lầy, nhưng quá một mức nào đó thì tôi bất cần biết xây dựng trên nền tảng nào. Khi tôi miền Đông trở về mùa thu vừa rồi, tôi như muốn tất cả mọi người đều mặc đồng phục vĩnh viễn đứng thế nghiêm về đạo đức. Tôi không còn muốn những cuộc thâm nhập ồn ào với những đặc quyền dòm ngó vào tận trái tim con người. Trong phản ứng ấy, tôi chỉ chừa ra Gatsby, người được lấy tên đặt cho cuốn sách này, một con người tiêu biểu cho tất cả những tôi thành thật khinh bỉ. Nếu nhân cách một chuỗi liên tục những cử chỉ đúng dụng ý của mình thì con người này một cái huy hoàng, một sự nhạy cảm sắc bén với những hứa hẹn của cuộc đời, tưởng chừng người ấy giống như những cỗ máy phức tạp ghi lại những trận động đất cách xa hàng vạn dặm. Sự ứng cảm nhạy bén ấy hoàn toàn không phải tính dễ xúc cảm mềm yếu được tâng bốc “khí chất sáng tạo”. một khả năng hi vọng hiếm có, một sự sẵn sàng ứng tiếp các biến cố trong đời, sẵn sàng đến lãng mạn, tôi chưa hề thấy một ai khác lẽ cũng sẽ không bao giờ gặp lại nữa. Không, kết cục Gatsby hoá ra một con người tốt. Chính những ám ảnh Gatsby, chính làn bụi nhơ nhuốc cuộn theo sau những giấc của Gatsby đã tạm thời làm tôi mất hứng thú quan tâm đến những nỗi đau buồn ngắn ngủi những niềm vui chốc lát của con người.
words per minute
0
wpm
accuracy
0%
Text Practice - Time 884 - English

words per minute