words per minute
18
Typist_2047949
00:00
Speed
Mẹ em là chị Niệm, làm nghề bán bún bò gánh. Bún bò của mạ em ngon mà rẻ nhất chợ Bao Vinh. Buổi sáng ai cũng hong hóng chờ "Gánh bún bò chị Niệm" mới ăn.
Trước tê nhà còn có cha em. Cha em tên là Năm, mặt rất dài nên cả xóm gọi ông là Năm-ngựa. Cha em cao to mà dữ tợn ghê lắm, ngực xăm đầy rồng rắn. Cha em rất giỏi võ, trong người lúc mô cũng giắt dao. Cả vùng Bao Vinh bị cha em chém xả cánh tay.
Cách đây đã lâu, cha bỏ mạ em đi. lấy vợ hai bên Phú cam rồi ở luôn bên đó. Nhưng cứ năm bữa nửa tháng, cha em lại mò về nhà, hạch sách hành hạ mạ em, bắt mạ em phải mua rượu,lòng heo, nước mắm ngon về cho ăn, ăn xong lại quệt miệng đi. Gặp bữa mạ mua phải lòng heo không béo, không ngon, cha co chân đá phốc hết xuống đất, rồi chửi, đập mạ em tối tăm mặt mũi. Nhiều lần cha còn lột hết quần áo của mạ, cột tóc mạ vô chân cột nhà,rồi cầm thanh củi mà phang. Đánh chán, cha cứ để mắc mạ nằm đó, bỏ đi. Em phải tháo tóc ra cho mạ, đỡ mạ em ngồi dậy. Đầu mạ em lòa lên những máu... máu bết tóc lại thành nắm... Tóc mạ em trước kia dài lắm, thả ra chải gần chấm gót. Rứa mà chừ rụng gần hết, búi lại chỉ còn lọn nhỏ hơn nắm tay em...