words per minute
5
RickSanchez3
00:00
Speed
Không nhận ra rằng mình đã xem cuốn này là cuốn gối đầu giường từ rất lâu rồi. Đi đâu cũng mang theo nó, đọc xong rồi lại quay lại từ đầu và đọc lại, và chưa từng thấy chán mà ngược lại là một cảm giác vững tâm.
Cuốn này có lẽ hơi khó để tạo nguồn cảm hứng đối với một người chưa từng chạy bộ, nhưng có thể trở thành một cuốn sách không thể thiếu với một người chạy đường dài: kiên trì, và cần mẫn tập luyện.
Cũng như những lần trước, mình chỉ thích đọc những đoạn miêu tả bầu trời, dòng sông, cơn gió thổi, những điều dường như tẻ nhạt đối với những người bình thường nhưng thực sự quan trọng đối với runner, có thể đó là lí do vì sao họ chạy bộ, đôi khi bản thân khoảng thời gian training còn tuyệt vời hơn cả một cuộc đua, vì dù sao đi chăng nữa, đó cũng chỉ là bước cuối cùng của một quá trình.
“Dù sao, có một điều tôi có thể tự tin nói ra: cho đến khi cái cảm tưởng mình đã làm khá tốt trong cuộc đua quay trở lại thì tôi vẫn sẽ chạy marathon, và không để nó làm mình nản lòng. Ngay cả khi tôi già yếu đi, khi mọi người báo trước cho tôi là đã đến lúc cơ thể tôi còn cho phép, tôi còn chạy. Dù thời gian chạy của tôi có trở nên tệ hơn, tôi vẫn sẽ cứ dồn chừng ấy nỗ lực, thậm chí còn nhiều hơn – vào mục tiêu của mình là về đích cuộc đua marathon. Tôi không cần biết người khác nói gì – chỉ vì bản tính của tôi là vậy, cách của tôi là thế. Như bọ cạp đốt, ve sầu bám vào cây, cá hồi bơi ngược dòng về nơi chúng sinh ra và vịt hoang kết bạn tình suốt đời.
Tôi có thể không nghe thấy nhạc hiệu Rocky, hay tôi không nhìn thấy mặt trời lặn ở đâu cả, nhưng với tôi, và với cuốn sách này, đây có thể là một kiểu kết luận. Một kiểu kết luận dè dặt, giày-đế-mềm-phòng-xa. Một sự xuống dốc, nếu bạn muốn tôi nói thế. Biến nó thành một kịch bản phim, nhà làm phim ở Hollywood chỉ liếc mắt vào trang cuối là sẽ ném trả ngay. Nhưng nói gọn lại thì kiểu kết luận này phù hợp với con người tôi.
Ý tôi là, tôi không bắt đầu chạy bộ vì ai đó bảo tôi nên chạy bộ. Cũng như tôi không trở thành tiểu thuyết gia vì ai đó yêu cầu tôi làm thế. Một hôm, bất ngờ, tôi muốn viết một cuốn tiểu thuyết. Và một hôm, đột ngột, tôi bắt đầu chạy – đơn giản vì tôi muốn thế. Tôi luôn làm bất cứ gì mình cảm thấy thích làm trong đời. Người ta có thể có ngăn tôi, và làm cho tôi thấy là tôi sai, nhưng tôi sẽ không thay đổi.
Tôi ngước nhìn bầu trời, tự hỏi không biết mình có thoáng thấy lòng nhân từ trên đó không, nhưng tôi không thấy. Tất cả những gì tôi thấy là những đám mây mùa hè hững hờ trôi trên bầu trời Thái Bình Dương. Và chúng chẳng có gì để nói với tôi cả. Mây bao giờ cũng ít nói.
Tôi có lẽ không nên nhìn lên chúng. Cái tôi nên nhìn là bên trong tôi. Như nhìn đăm đăm vào một cái giếng sâu.
Tôi có thể nhìn thấy lòng từ dưới đấy không? Không, tất cả những gì tôi nhìn thấy là bản tính của mình. Bản tính riêng biệt, cứng đầu bất hợp tác, thường nghĩ quá nhiều về mình mà vẫn hoài nghi chính nó – bản tính mà, khi rắc rối xảy ra, có tình tìm cái gì đó vui vẻ, hay cái gì đó gần như ngộ nghĩnh, nơi tình huống đó.
Tôi đã mang theo tính cách này như một cái va li cũ, trên một con đường dài bụi bặm.
Tôi không mang nó theo vì tôi thích nó. Cái chứa đựng bên trong quá trĩu nặng, và nó trông nhếch nhác, sờn rách loang lổ.
Tôi đã mang nó theo mình vì không có gì khác tôi phải mang. Dù sao, tôi cho là mình đã trở nên gắn bó với nó. Như bạn cũng đoán được.”…