words per minute
12
NgThyYn
00:00
Speed
Một ngày nọ, tôi bỗng nhận ra mọi thứ thay đổi thật quá đỗi nhanh chóng. Tôi không biết liệu rằng bản thân có bỏ lỡ điều gì hay không nhưng dường như mọi chuyện đang lệch dần so với quỹ đạo vốn có của nó theo cách mà tôi không tài nào kiểm soát được. Tôi bắt đầu sợ hãi và trốn tránh hiện thực. Tôi thu mình lại trong một cái vỏ bọc mà tôi đã tự tạo ra để che giấu những rụt rè và sợ hãi của mình. Đôi khi, điều ấy như đang cười vào mặt tôi và bảo rằng tôi là một kẻ thất bại. Tôi đã bị đánh gục bởi sự yếu hèn và kém cỏi của mình. Tôi như một cái cây héo úa vì thiếu ánh mặt trời, như một chiếc lá nổi trôi giữa dòng thác lũ, như một hạt bụi mặc gió cuốn bay. Cuộc đời có thăng trầm, khổ ải. Chẳng biết bao giờ mới thoát nổi đây.