words per minute
4
cMinh4
00:00
Speed
"Luận ngữ" nói: "Quân tử cầu kỉ, tiểu nhân cầu người."
Dựa vào người khác để có được, suy cho cùng cũng chẳng phải của mình. Chỉ khi tự mình đi giành lấy, mình mới có cảm giác an tâm.
Nhân vật Liz trong bộ phim "Homeless to Harvard: The Liz Murray Story" được sinh ra trong một khu ổ chuột của Mỹ.
Hoàn cảnh gia đình cô thậm chí còn bi đát hơn cả những gia đình nghèo khác, ba nghiện ma túy phải vào trại cai nghiện, mẹ nghiện ma túy nghiện rượu, bị tâm thần phân liệt.
Khi Liz 15 tuổi, mẹ cô qua đời, Liz chỉ còn biết lang thang ngoài phố xin người khác đồ ăn.
Một cuộc đời bi kịch như vậy nhưng cũng không khiến Liz đánh mất đi khát khao và hi vọng vào một cuộc đời mới tươi đẹp hơn, mà ngược lại còn giúp cô ý thức được rõ ràng hơn rằng, chỉ có học tập, mới giúp cô thay đổi được vận mệnh của mình.
Nghĩ vậy, cô nỗ lực tìm mọi cách để được đi học.
Bạn ngày cô vừa làm việc vừa đọc sách, cô dán tài liệu học tập lên tường; buổi tối, cô không có nhà phải lang thang ngoài đường, cô mượn đèn đường làm đèn học.
Trong vòng 2 năm, cô không chỉ học hết chương trình học của cấp 3, trở thành một học sinh vô cùng ưu tú, mà còn thành công thi đỗ vào Đại học Harvard.
Có thể có người sẽ nói, đó là vì cô muốn thay đổi số phận nên mới nỗ lực như vậy.
Nhưng cũng giống như chính miệng Liz nói: "Tôi thấy mình rất may mắn, bởi với tôi mà nói, tôi chưa bao giờ biết thế nào là cảm giác an toàn, tôi chỉ có thể không ngừng tiến về phía trước, tôi phải làm vậy, trên thế giới này, tôi không còn đường để quay về nữa."
Cảm giác an toàn không phải là thứ tự nhiên rơi từ trên trời xuống.
Liz muốn thoát khỏi đống bùn lầy cô bị mắc kẹt suốt tuổi thơ của mình nên luôn nỗ lực làm việc để kiếm tiền đi học, cô không ngừng nỗ lực để trở nên ưu tú hơn, cuối cùng giành được cho mình một cuộc sống ổn định.
Cảm giác an toàn lớn nhất luôn là tự bạn cho mình.
"Kinh dịch" có một câu nói được nhắc đi nhắc lại rất nhiều lần rằng: "Bạch thiên hựu chi, cát vô bất lợi", câu nói này muốn nói với chúng ta rằng, tự mình nỗ lực, ông trời mới giúp đỡ.
Muốn trở nên ưu tú, muốn được công ty công nhận, bạn phải không ngừng học hỏi, nâng cao năng lực, chứ không phải ngồi đó lo lắng sợ bị người khác vượt qua.
Muốn mọi người kính nể, bạn phải là người rộng lượng, phải biết chia sẻ nghĩ cho người khác với, chứ không phải ở đó lười biếng tham lam.
Nỗ lực một cách có ý thức, đạt tới độ cao mà mình muốn, đây mới là cảm giác an toàn tốt nhất.