words per minute
6
30NguynThThanhNgn
00:00
Speed
Dưới tầng hầm của một trong những công trình công cộng đẹp nhất Omelas, hay có lẽ trong hầm rượu của một trong những căn nhà riêng rộng rãi, có một căn phòng. Căn phòng có một cánh cửa khóa trái, và không có cửa sổ. Trong căn phòng ấy, một đứa bé đang ngồi. Những người bên cánh cửa không bao giờ nói điều gì, nhưng đứa trẻ, vốn chẳng phải khi nào cũng sống trong nhà kho, vẫn còn nhớ ánh mặt trời và giọng nói của mẹ, đôi khi nói. "Cháu sẽ ngoan", nó bảo. "Xin hãy cho cháu ra ngoài. Cháu sẽ ngoan mà!" và người ta không bao giờ đáp lại.
Ai cũng biết nó ở đó, mọi người dân của thành phố Omelas. Vài người đến xem, những người khác bằng lòng với việc biết có nó ở đó. Họ đều biết rằng nó phải ở đó. Có người hiểu vì sao, có người không, nhưng họ đều biết rằng hạnh phúc của họ đều phụ thuộc vào nỗi thống khổ kinh sợ và sự bất hạnh của đứa trẻ đó.
Trẻ em khoảng tám đến mười hai sẽ được giải thích cho nghe điều ấy, hoặc bất cứ khi nào chúng có khả năng hiểu được. Hầu hết những người đến xem đứa bé ấy đều là người trẻ, và thường họ sẽ trở về nhà mà mắt đẫm lệ, hoặc ráo hoảnh nhưng trong cơn giận dữ điên cuồng khi họ đã trông thấy đứa trẻ ấy và đối diện với nghịch lý khủng khiếp phơi bày. Nước mắt rơi trước cảnh bất công đắng lòng cũng khô khi họ dần nhận ra sự công bằng đáng sợ của thực tế, bởi cuộc đời này không thể nào có thứ hạnh phúc ngờ nghệch vô trách nhiệm như ở Omelas. Họ hiểu rằng cũng như đứa trẻ ấy, họ không hề tự do.
Có những khi một cô cậu bé nào đó sau khi đến gặp đứa trẻ ấy không hề trở về nhà trong nước mắt hay cơn giận, bởi vì chúng còn chẳng về. Đôi khi một người đàn ông hoặc phụ nữ nhiều tuổi hơn, cũng lặng lẽ một hai ngày, rồi bỏ nhà ra đi. Những người ấy bước ra đường, xuôi độc bước trên phố. Họ cứ đi, đi ra khỏi thành phố của Omelas, bước qua những cánh cổng đẹp mắt. Họ cứ thế bước ra khỏi vùng đất Omelas.
Mỗi người ai đi ngả nấy, thanh niên, bé gái hoặc phụ nữ. Mỗi người một lối riêng, họ đi về phía tây hoặc phía bắc, hướng về những ngọn núi. Họ cứ đi. Họ rời khỏi Omelas, bước thẳng vào bóng tối, và họ không quay trở lại. Đối với chúng ta, nơi họ đi đến thậm chí còn khó hình dung hơn thành phố của niềm hạnh phúc. Chẳng ai miêu tả được. Cũng có thể nó chẳng hề tồn tại. Nhưng dường như họ biết mình đang đi đâu, những người bước chân đi khỏi Omelas.
Câu chuyện về Omelas pha lẫn sự đau khổ với niềm hạnh phúc, đấu tranh giữa cá nhân và xã hội, sự công bằng và quyền tự do, với đích đến là tuổi trưởng thành khi những đứa trẻ nhận ra mặt tối của xã hội. Nối tiếp câu chuyện về tuổi trưởng thành đầy đau khổ của WINGS với Demian, Omelas mang đến cho You Never Walk Alone và Spring Day của Bangtan một sự lựa chọn. Những người trẻ phải lựa chọn giữa việc chấp nhận sự bất công vì hạnh phúc của cả xã hội hoặc tự mình đứng lên phản kháng để thoát khỏi sự bất công đó.
Thông điệp của Omelas nhất quán với những gì Bangtan đã xây dựng nên với Hoa Dạng Niên Hoa, và phần nào đó chính là đại diện cho hành trình âm nhạc của họ ngay từ khi ra mắt với No More Dream. Lựa chọn ước mơ của chính mình thay vì những kỳ vọng tiêu cực của xã hội, và ngay cả khi không có ước mơ cũng chẳng sao cả, mạnh mẽ đứng lên chống lại địa ngục Joseon với nền giáo dục áp lực, cứng ngắc và một thế hệ trẻ thất nghiệp không còn động lực đi về phía trước.
Với Spring Day, đôi giày đại diện cho những người đang bị xã hội bỏ rơi đã được Bangtan nhặt lên và treo lên cành cây, càng củng cố lý tưởng không một ai bị bỏ lại phía sau mà họ muốn truyền tải thông qua bài hát này. Trong đoạn kết của Omelas, những người trẻ bỏ đi một mình để chống lại sự bất công, nhưng Bangtan đã bác bỏ điều ấy với hình ảnh vòng xoay You Never Walk Alone - Bạn không bao giờ bước đi một mình. Và cuối cùng họ đã cùng nhau vượt qua cánh đồng tan băng để tiến tới một chiếc cây đơn độc. Thay vì đi một mình, họ đã đi cùng nhau khi đông qua xuân về.
Và những khung hình ấy đã trở lại với Yet To Come. Trước kia đôi giày trắng được mang về từ bờ biển như ôm lấy những người đã bị bỏ lại trên ngưỡng cửa thành công. Nhưng giờ đây đôi giày ấy lại xuất hiện giữa sa mạc, bởi vì trước khi chạm đến thành công đã có quá nhiều khó khăn và nhiều người phải gục ngã.
"Ở nơi nào đó sâu trong trái tim cậu
Vẫn còn một cậu bé đang tồn tại" - Yet To Come
Những lời này như dẫn ta trở về với đứa trẻ dưới tầng hầm của Omelas. Omelas ngoài câu chuyện về một xã hội với chủ nghĩa công lợi thì nó còn mô tả những mảnh ghép khác nhau trong tâm lý của một con người hiện tại với đứa trẻ là một mảnh ghép dễ tổn thương luôn bị giấu đi. Người dân ở thành phố Omelas coi hạnh phúc là khi bản thân không phải chịu đau khổ, nhưng những chất vấn của người trẻ lại đặt ra một vấn đề khác, liệu khi hưởng thụ cuộc sống ngờ nghệch vô trách nhiệm ấy thì họ có thực sự hạnh phúc hay không.
Những người ra đi khỏi Omelas đã không lựa chọn cuộc sống hạnh phúc như mơ đó, họ chọn cách bước ra thế giới, chấp nhận một cuộc sống đầy rủi ro và khó hình dung. Cùng lúc đó, họ chấp nhận rằng đau khổ cũng là một phần của hạnh phúc, và đứa trẻ trong hầm ngầm đó là trách nhiệm của họ, là một phần của bản thân họ. Với Yet To Come, Bangtan cũng đã ôm lấy đứa trẻ đó, đáp lại những gì Spring Day muốn nói, "Xin hãy lưu lại lâu thêm chút nữa". Bởi sẽ không có ai bị bỏ lại phía sau, kể cả đứa trẻ với đầy những vết thương ở bên trong chúng mình.
Yet To Come hướng về những khoảnh khắc đẹp đẽ còn chưa đến, nhưng bài hát này chẳng hề giấu đi những khó khăn mà Bangtan đã phải trải qua trước khi chạm đến những sự đẹp đẽ đó. Vì dù đã nghe thấy tiếng sóng vỗ rào rạt thì chúng mình vẫn đang đứng ở sa mạc, cùng nhau nỗ lực hơn, yêu nhiều hơn để biến sa mạc thành đại dương.