words per minute

8

Typist_2162260


00:00

Speed

Chuyển ảnh Còn cái bánh này Saint Honore. Cái này Eclair. Còn cái này, tôi dùng nho đen không hạt, bột than tinh tre đường bột để tạo điểm nhấn. Tôi rời tiệm bánh thì trời đã tối. Tôi lái xe chậm chậm, những sợi tóc bay lượn sóng. Những ức liên quan tới con đường bắt đầu trở về, tất cả cùng một lúc. Mỗi kỷ niệm như một trang sách, số trang cứ chồng mãi, chồng mãi lên nhau. Tôi biết mình say cần bởi trước đó tôi đã nhìn vào màn hình con bướm anh sếp vào mặt tôi. “Khi nào em thấy con bướm vỗ cánh bay đi thì lúc đó em phê rồi đó.” Suy nghĩ của tôi rời con đường thẳng bắt đầu phủ kín không gian đa chiều. Hình ảnh tôi rời quán cafe với Dũng, cảnh tôi ngồi sau xe của anh, chúng chồng chéo lên nhau. Tất cả đã qua, tôi cảm thấy thật buồn. Tôi nhớ cái lần tôi anh ấy ăn chung một cái bánh sững sờ. ngon kiểu mộc mạc. Tôi nói với Dũng, ôi, cái vị ngọt này vừa vặn, chỉ dừng đầu lưỡi thôi, không bị ngọt quá, còn cái kết cấu này, tại sao lại ra được cái kết cấu này nhỉ, bình thường bánh phô mai thì phải vị như thế này nhưng sao cái này lại một vị khác, tại sao sự xuất hiện của lại đặc biệt… Cái bánh trông bình thường đến tầm thường nhưng bên trong thì rất nhiều bất ngờ. Hồi mới quen nhau, chúng tôi đi tàu tới Quảng Bình chơi. Không hôn, không sex, chỉ bạn thôi, nhưng tôi cảm giác mình thể sống với người bạn này cả đời. Khoang ngủ của chúng tôi trên cùng, rất thấp, nên bọn tôi ra chỗ rửa tay của toa ngồi chơi, trêu nhau, rồi đứng cửa sổ vẫy tay chào người đi đường. Cả ba ngày tôi không chạm tới cái điện thoại, chúng tôi hút cần liên tục. Buổi tối tôi say rượu, Dũng đợi tôi nôn hết xong mới dìu tôi về phòng. “Em đi được, em đi được,” tôi luôn miệng nói, nhưng vấp chảy máu ngón chân cái. Xong rồi tôi lại nôn tiếp lên giường, Dũng nói, “Oh shit.” Vậy chúng tôi ngủ cùng nhau trên giường của Dũng. Anh ấy gãi gãi vào đầu tôi để tôi ngủ. Ngày thứ ba, ngày cuối cùng, chúng tôi mặc đẹp để lượn phố biển. Dũng mặc áo mi trắng quần skinny, đi giày converse đen trắng kiểu old school. Dũng rất để ý tới ăn mặc, ra đường thì phải đẹp, không cần lồng lộn lên, nhưng phải style đấy. Tôi nói, hôm nay anh muốn em mặc cái gì, rồi chúng tôi cùng nhau tìm đồ cho tôi. Cuối cùng tôi mặc cái áo phông đen của anh ý, đi cùng quần đen. Chúng tôi lượn biển ngồi một quán cafe kiểu bảo vệ môi trường, không ống hút. Một con phố đơn giản, mọi người đang sống cuộc sống của mình, không trung tâm thương mại, không ai cắm mặt vào điện thoại. Trông họ không giàu có, nhưng tôi yêu cuộc sống của họ, hiền hòa, không giống cuộc sống thành phố lớn khiến người ta cứ phải căng thẳng. Buổi sáng cuối cùng thì chúng tôi hôn nhau. Bọn tôi nằm cạnh nhau, anh ấy xoa xoa đầu tôi, rồi tự nhiên môi chạm nhau. Tôi thấy vui vui, trong tôi không dâng lên cảm xúc yêu đương, nhưng tôi hơi bối rối tự hỏi, “Ơ, như thế này thế nào nhỉ?” Anh ấy bảo, “Cứ nên để mọi thứ tự nhiên.” Đến khi về Nội thì chúng tôi làm tình. Thực ra tôi đang trong giai đoạn không thiết tới sex, thậm chí còn hơi sợ. Nhưng Dũng đã làm tôi thay đổi. Hôm đó chúng tôi nằm cạnh nhau trong phòng của anh ấy, nghe nhạc, hút cần. Tôi nghĩ, “Nếu bây giờ làm tình thì mình chỉ làm tình được với anh ấy thôi.” Tôi xin lỗi, tôi ăn nốt miếng bánh. Ăn bánh Tôi mất trinh năm lớp Mười một. tuổi mười bảy, nhu cầu tình dục lẽ tự nhiên. Hormone của mình đẩy lên, làm mình muốn những hoạt động đó. Tôi bạn trai - tôi quen được hơn một tháng, rất thích mặc biết sẽ không lâu dài với cậu ta - “hành sự” trong một quán cafe phim. Tôi thấy hồi hộp hiếu kỳ. Không được hướng dẫn bao giờ, chúng tôi mất rất nhiều thời gian với cái bao cao su không biết mặt nào đúng. Tôi thấy đúng thốn. Thốn dở khóc dở cười. Vừa buồn cười vừa xấu hổ, giống như bạn bị bóng đá vào chỗ kín ngay sân trường ấy. Hồi đó bạn cùng lớp của tôi đã quan hệ tình dục hết rồi, trừ thằng Minh. nerd. Thỉnh thoảng tôi lại trêu nó, “Chén đi! Yêu đứa nào đó rồi làm chuyện đó đi. Trải nghiệm tuổi này thì không phải sớm nữa, nếu để muộn quá thì ông lại thành một thằng thiếu kinh nghiệm…” Thế giáo chủ nhiệm của tôi còn dặn dò, “Các em thích nhau thì chỉ nên dừng lại mức nắm tay thôi bởi các em còn quá nhỏ. Vấn đề tình dục rất nhạy cảm các em chưa đủ bản lĩnh để đối mặt.” Cả lớp nhìn nhau. “Thế nên là,” lại nói tiếp, “nếu như các bạn nữ bị gạ gẫm thì hãy khéo léo từ chối.” Khôi hài chết mất!
words per minute
0
wpm
accuracy
0%
Text Practice - Time 1604 - English

words per minute