words per minute
8
Typist_2031487
00:00
Speed
Thuở ấy, tất cả những kiến thức thu lượm từ sách vở hoặc tivi đều được chúng tôi coi là quan trọng. Ví như vận tốc một cánh hoa rơi, tuổi thọ của vũ trụ hay nhiệt độ nóng chảy của bạc... Chúng tôi thường xuyên trao đổi thông tin với nhau trên đường đi học về. Chẳng khác gì hai chú sóc nhỏ đang ra sức nhặt nhạnh hạt sồi để chuẩn bị cho kì ngủ đông. Hay như những nhà du hành dong buồm phiêu lãng khắp thế gian, cặm cụi chắc chiu từng mảnh tri thức, thậm chí có thể nhớ được cách đọc tên từng vì tinh tú đang tỏa sáng lấp lánh trên bầu trời đêm. Và không hiểu tại sao lúc đó tôi có một suy nghĩ rất nghiêm túc là những tri thức dù nhỏ bé đến đâu, cũng sẽ có ích cho cả quãng đời sau này của hai đứa.
Phải! Thuở ấy tôi và Akari ghi nhớ rất nhiều thứ. Chúng tôi biết được vị trí các ngôi sao theo từng mùa, hay phải quan sát từ đâu, với cường độ ánh sáng thế nào để thấy được sao Mộc Tinh. Chúng tôi còn biết tại sao nhìn bầu trời lại xanh, tại sao Trái Đất phân chia ra các mùa, người Neanderhal bị tuyệt chủng vào thời kì nào, tên những loài động vật biến mất từ kỉ Cambri... Cả hai say mê các hiện tượng kì thú và có phần xa xôi vĩ đại như thế hơn hẳn những thứ hiện hữu xung quanh mình. Nhưng giờ đây, khối kiến thức xưa cũ đã phai nhạt trong tôi. Điều duy nhất tôi còn nhớ được là quả thật chúng tôi từng biết rất nhiều, rất nhiều thứ.