words per minute
13
ThngDngQuc
00:00
Speed
Làm một ngọn cây vươn lên không trung, là một làn mây đang trôi ung dung, đợi nắng lên yahh, thật nhiều điều không cho ta yên vui, đừng để bị lôi đôi chân xuống đáy Mariana yeah, đã từng bị vây trong cơn u mê, từng được nghe câu "nó không làm được đâu", sáng nay thức giấc chợt nghe thấy lòng bồi hồi từ trong ra, thấy được cuộc đời này còn yêu ta vô cùng, tốt nhất là nên yêu đời.
Ta thường tự ngẫm điều cũ kỹ, rốt cuộc bao nhiêu là đủ nhỉ, nhảy nhót giữa đời như lũ khỉ, ngày thì kiếm cơm đêm ngủ kỹ, lắng nghe cuộc đời đang thủ thỉ, và luôn giữ kĩ, không hề đàm phán với lũ quỷ, dù chỉ là sợi tóc, hay một góc trong linh hồn, yêu đời là cách ta sinh tồn, không cao không ngạo không lowkey yah, tội gì mà không yêu lấy cuộc đời mình, ta yêu đời lắm, yêu đời từ khi mà nó cồn tối tăm, chưa biết khi nào nó ngời thắm, khi mà ta vẫn, vẫn còn chưa biết sẽ phải làm sao đối với cuộc đời mình, khi mà ta vẫn, vẫn say sưa viết mà biết không ai sẽ thuộc lời mình yah, khi nó còn là vô bổ, mấy thằng điên và thô lỗ, rap tới khi nào mà khô cổ, với đám bạn làm show lỗ, có mấy thằng bị xô đổ, bị cơm áo về gô cổ, khi lời nhạc conf sơ hở và thơ dở, ngủ dưới bầu trời như người cơ nhỡ, không chăn không đệm cho niềm mơ thở, và vẫn luôn yêu đời chưa bao giờ thờ ơ, yêu đời đôi khi cũng là khá khổ công, nhưng có ngày tàn mới có ngày lá trổ bông, có khi cơn mơ tơi tả chỗ vá chỗ không, nhưng mà sau tất cả lòng chưa thành đá tổ ông, xem mình ngày mai là đồng minh và xem mình hôm qua là đối thủ, tìm cách mà lắp đầy lòng tin, phải tin mình tin người thì mới đủ, yêu cả những thứ ta phải làm, cảm hứng luôn là đầu mối cũ, yêu đời đủ nhiều thì nỗi buồn cũng trở nên dễ chịu như gối ngủ, cúi thấp đầu hơn thấp đầu hơn thấp đầu hơn, ngày tháng sẽ làm cho tất cả trôi mất màu sơn, để không nhiều luyến tiếc trong trời chiều tím biếc, nói với bản thân không được buông không được buông, sáng nay lên đồi xem lá luyện xuống góc chưa, muốn tắm trong nắng vàng và há miệng uống nước mưa, nếu không yên lòng thì nép mình dưới bóng cây, và luôn yêu đời vì nó chỉ dài mấy lóng tay.
Làm một ngọn cây vươn lên không trung, là làn mây đang trôi ung dung, đơi nắng lên yah, thật nhiều điều không cho ta yên vui, đừng để đôi chân bị lôi xuống đáy Mariana yeah, đã từng bị vay trong cơn u mê, từng được nghe câu "nó không làm được đâu", sáng nay thức giấc chợt nghe thấy lòng bồi hồi từ trong ra, thấy được cuộc đời này còn yêu ta vô bờ, tốt nhất là nên yêu đời.
Tầm tuổi nào cũng có những chông chênh, như khúc gỗ bị cong vênh chỉ có tự mình uốn nắn, chưa từng đánh mất đi lòng tin, chắt lọc nhiều thông tin, nhủ lòng đừng muốn thắng, cũng đừng sợ thua thì bày keo khác, một ngày trong đời là một ngày reo hát, như khi hồi bé, đem trang vở xé mà gắp máy bay, chẳng mong đợi vì, không ích lợi gì, chỉ vì thấy nó hay, và biết mình may mắn nên thường chắp lấy tay, cúi mặt nhìn đời, thấy mình là một trong muôn vàn người lao động, ngước lên nhìn trời, cám ơn trời cho con mắt nhìn trời cao rộng, để biết mình đã đang và chưa từng lớn lao, hay trung tâm thế giới, yêu cả những lần từng đớn đau, bằng một tâm thế mới, tiếng đời trong ta khẽ khàng và xin được yêu thương những người đang cạnh mình, non xanh nước biết như Phong Nha Kẽ Bàng, ta đi qua thung lũng như là Phan Mạnh Quỳnh oh, muốn nằm chơi giữa tảng mây to, làm nhà dưới hàng cây chò, ta sẽ lại cùng nhau bày trò, safe and sound như là Taylor.