words per minute
13
ThngDngQuc
00:00
Speed
Ngày xửa ngày xưa, có một vị quốc vương rất thích tể tướng của mình. Ông tể tướng này có một câu nói cửa miệng, đó là: Tất cả đều là sự sắp đặt tốt nhất. Quốc vương rất thích ra ngoài đi ngao du, hơn nữa còn thường hay dẫn theo tể tướng đi cùng.
Một hôm, họ dẫn theo thị vệ cùng ra ngoài đi săn. Quốc vương bắn trúng một con sư tử, ngài mừng rỡ vội vàng chạy qua đó xem. Ai mà ngờ được rằng sư tử vẫn chưa chết, thấy quốc vương tới gần, nó đột nhiên vùng lên tấn công.
Được thị vệ cứu hộ kịp thời, quốc vương sống sót, thế nhưng đã bị thương, hơn nữa còn bị gãy mất ngón tay út. Quốc vương rất buồn.
Ấy thế mà tể tướng lại vẫn nói: "Tất cả đều là sự sắp đặt tốt nhất". Vì thế nên quốc vương vô cùng tức giận, ra lệnh nhốt ông vào ngục.
Một tháng sau, những vết thương của quốc vương đã khỏi, ngài lại muốn ra ngoài cung chơi. Bình thường thì sẽ dẫn tể tướng đi cùng, nhưng lần này, ngài chuẩn bị sẽ đi một mình.
Quốc vương cưỡi ngựa tới một rừng cây gần biên giới, ngắm nhìn ánh trăng sáng trong, trong lòng cảm thấy vô cùng khoan khoái, ngài theo con đường nhỏ dần đi vào sâu bên trong rừng.
Lúc này đột nhiên xuất hiện một đám người rừng vây kín quanh quốc vương. Thì ra gần nơi này có một vài bộ lạc cổ sinh sống.
Vào những đêm trăng tròn, chúng sẽ bắt một người để hiến tế cho thượng đế, và quốc vương không may lại trở thành con mồi.
Đám người rừng xé quần áo của ngài, chúng vui mừng vì hôm nay đã bắt được một vật tế da nhẵn thịt mềm, chúng tin rằng thượng đế sẽ hài lòng với lễ vật này.
Chính vào lúc chúng đang đẩy quốc vương lên tế đàn, bỗng có người phát hiện ngài thiếu mất một ngón tay út. "Grrrrrrr!" Đám người rừng phát ra tiếng gào phẫn nội, món quà dâng hiến cho thần sao có thể có khiếm khuyết được? Thế là chúng thả quốc vương.
Trở về cung, quốc vương hạ lệnh truyền tể tướng tới.
Ngài nói với tể tướng: Tới hôm nay ta mới lãnh hội được ý nghĩa của câu "Tất cả đều là sự sắp xếp tốt nhất". Nhưng ái khanh à, ta bởi vì đứt ngón tay nên thoát được một kiếp nạn, còn khanh lại vì chuyện này mà phải chịu cảnh ngục tù trong 1 tháng, điều này phải lý giải thế nào đây?
Tể tướng cười nói: "Bệ hạ, nếu như thần không phải bị nhốt trong ngục, vậy thì chắc chắn sẽ cùng người xuất cung, đám người rừng phát hiện không thể dùng người làm vật tế thần, vậy chẳng phải sẽ bắt thần đi tế hay sao? Thần còn phải cảm ơn ơn cứu mạng của bệ hạ nữa này!"