words per minute
5
hoangnamnopepro
00:00
Speed
Sau quá nhiều chuyện xảy ra, tới bây giờ tôi mới khắc cốt ghi tâm một bài học trên cuộc đời này, đó là không nên kể những khổ đau của mình cho bất kì ai nghe hết, dù cho đó là người mà bạn vô cùng tin tưởng, người mà bạn cho rằng là chỗ dựa tinh thần của mình. Biết người biết mặt đâu biết lòng, có thể ngay khi bạn kể những chuyện đó ra, trong lòng họ đang hả hê chứ chẳng có chút đồng cảm nào, thậm chí họ sẽ coi đó là một chủ đề để bàn tán với người khác, nỗi đau của bạn trở thành trò cười trong một câu chuyện nào đó.
Hoặc đôi khi, ở thời điểm bạn kể, đối phương thật tâm thấy xót thương, thật tâm an ủi và sẻ chia. Nhưng vào một ngày đẹp trời nào đó, tình cảm đã phai mờ, không còn những yêu thương, cũng chẳng còn đồng cảm, trong một mâu thuẫn hay cãi vã nhỏ, họ nhắc lại nỗi đau đó, dùng nỗi đau đó để công kích bạn, họ dùng câu chuyện mà bạn kể để chỉ trích và phán xét chính bạn. Dù họ có vô tình hay cố ý, trái tim bạn cũng đã tan vỡ rồi. Đau lòng hơn đó là, cảm giác bị phản bội, cảm giác bàng hoàng kinh ngạc không tin vào tai mình, cảm giác tuyệt vọng...
Tại sao ư, vì trong quá khứ bạn đã coi họ là những người thân thiết và yêu thương tin tưởng nhất. Thậm chí chính họ là người đã bước tới và ôm lấy bạn, họ nói muốn lắng nghe nỗi đau của bạn, họ nói họ sẽ luôn ở bên và đứng về phía bạn, sẽ giúp bạn chữa lành. Bạn đã do dự, đắn đo, lấy hết dũng khí để kể ra những chuyện đó, những đau khổ mà trên đời này chỉ vài người biết, thậm chí chẳng ai biết ngoài bạn. Khi ấy bạn coi họ là chỗ dựa tinh thần, vết thương của bạn được xoa dịu, nhưng vào khoảnh khắc khi họ dùng nỗi đau đó để chà đạp bạn, tất cả trong bạn như sụp đổ, cơn đau cũ và niềm đau mới hòa trộn. Sau một vài lần như vậy, bạn dần không còn tin tưởng bất kì ai, bạn thu mình và sợ hãi mở lòng...