words per minute

10

AutumnWind


00:00

Speed

Chàng thanh niên: Chiều hôm qua, lúc tôi đang đọc sách trong quán phê, người phục vụ đi ngang qua làm đổ phê lên áo khoác của tôi. Đó chiếc áo đắt tiền tôi vừa mới mua. Giận quá, tôi bất giác quát ầm lên. Bình thường tôi chẳng bao giờ lớn tiếng nơi công cộng. Nhưng riêng hôm qua, tôi đã quát to đến mức cả quán nghe thấy. Tôi đã bị cơn giận chi phối, đánh mất bản thân mình. Thầy thấy sao, đây chỗ cho cái gọi "mục đích" không? xem xét thế nào thì đây cũng hành vi bắt nguồn từ "nguyên nhân" phải không? Triết gia: Tức cậu bị cảm xúc "giận dữ" điều khiển nên đã quát ầm lên. Bình thường cậu vốn người ôn hòa nhưng lúc đó lại không thể cưỡng lại cảm xúc giận dữ. Đó một sức mạnh bất khả kháng, bản thân không thể làm được. Ý cậu vậy phải không? Chàng thanh niên: Vâng. đó một hành động bộc phát. Tôi lên tiếng khi còn chưa kịp nghĩ. Triết gia: Thế giả sử, hôm qua tình cờ cậu lại mang theo một con dao trong cơn giận dữ đã đâm đối phương. Trong trường hợp đó cậu còn thể biện minh "Đó một sức mạnh bất khả kháng, bản thân không thể làm được" không? Chàng thanh niên: luận thế phần cực đoan! Triết gia: Không phải cực đoan. Nếu cứ theo lẽ của cậu suy diễn, thì tất cả những hành động phạm tội do tức giận đều lỗi của "cơn giận", không phải trách nhiệm của đương sự. Bởi cậu nói rằng con người không cưỡng lại được cảm xúc. Chàng thanh niên: Vậy thầy định giải thích cơn giận của tôi lúc đó như thế nào? Triết gia: Đơn giản thôi. Không phải cậu "lớn tiếng bị cơn giận điều khiển". cậu nổi giận để lớn tiếng. Nghĩa là, để đạt được mục đích lớn tiếng quát tháo, cậu đã tạo ra cảm xúc giận dữ. Chàng thanh niên: Thầy nói sao cơ? Triết gia: Cậu mục đích lớn tiếng quát tháo trước. Nghĩa cậu muốn khuất phục người phục vụ đã mắc lỗi, buộc người đó phải nghe lời mình bằng cách quát tháo. Cậu đã ngụy tạo cảm xúc giận dữ làm phương tiện cho mục đích đó. Chàng thanh niên: Ngụy tạo? Thật nực cười!
words per minute
0
wpm
accuracy
0%
Text Practice - Time 1427 - English

words per minute