words per minute
5
MnhTng1
00:00
Speed
Tôi đã tìm hiểu trên mạng về chủ đề đó, nghe buồn cười nhỉ. Khi bạn thích một người, nhưng người đó không thích bạn, bạn nhung nhớ họ mỗi ngày mỗi đêm, muốn nhắn tin nói chuyện, muốn gặp mặt, muốn được nghe giọng nói của họ, nỗi nhớ da diết cồn cào. Bạn biết rằng không có kết quả, thậm chí kết quả tệ nhưng vẫn không ngăn được cảm xúc của chính mình. Có thể khi bạn chủ động liên hệ, họ vẫn nhiệt tình nói chuyện và khiến bạn cảm thấy vui vẻ, nhưng chỉ vậy thôi, họ không thích bạn, thời gian càng lâu bạn càng khó rút chân. Tệ hơn chút xíu, họ vui vẻ nói chuyện với bạn, nhưng họ đã có người trong lòng, và họ vô tư nói với bạn về người ấy của họ, nói chuyện với họ chỉ khiến tâm trạng bạn tệ hơn. Trường hợp càng tệ hơn nữa, đó là họ còn chẳng muốn nói chuyện với bạn, họ thờ ơ, thi thoảng nhắn 1 tin cho bạn chút mồi để bạn không dứt ra được. Còn bạn thì cứ như một gã hề chạy theo phía sau.
Và tôi đang trong tình trạng như vậy. Các chị em trên mạng mách cách với nhau, tôi đã làm theo, tắt thông báo tin nhắn, đổi biệt danh của anh ta thành "Đừng tự rước nhục", đổi ảnh nền thành dòng chữ "Nhìn rõ sự thật, ngưng ảo tưởng", tự nhủ là sẽ không bao giờ chủ động nhắn tin tìm anh ta nữa. Dù đã tắt thông báo, nhưng cứ lúc tôi lại ngó vào xem xem anh ta có nhắn tin không, sự thật là chẳng có tin nào cả. Tôi gắng gượng được một ngày không liên hệ. Tới tối trước khi đi ngủ, tay bất giác lại không kìm chế được mà chúc anh ngủ ngon. Thực sự hết thuốc chữa. Và cái tôi nhận lại được là câu chúc lạnh lùng trống rỗng, lại tự khiến mình buồn và khó chịu. Tôi cứ như chúa hề.
Nhưng có lẽ chính những sự phũ phàng đó sẽ khiến tôi tự buông bỏ, dẫu sao thì khuyên bao nhiêu cũng bằng thường, bị tạt vài lần nước lạnh sẽ tự bỏ đi thôi.