words per minute

9

Typist_2728086


00:00

Speed

Bây giờ hãy để tôi hỏi bạn một câu hỏi khác: Làm thế nào bạn, chính bạn, biết rằng bạn đã ngủ? Bạn thực hiện việc tự đánh giá này thậm chí thường xuyên hơn so với đánh giá giấc ngủ của người khác. Mỗi buổi sáng, với sự may mắn, bạn trở lại thế giới thực tại sau khi biết rằng bạn đã ngủ. Việc tự đánh giá giấc ngủ này nhạy cảm tới mức bạn thể tiến thêm một bước, xác định bạn đã giấc ngủ chất lượng tốt hay xấu khi nào. Đây một cách khác để đo được giấc ngủ - đánh giá hiện tượng ngủ của mình khác với những dấu hiệu bạn sử dụng để xác định giấc ngủ người khác. Ở đây, cũng những chỉ số phổ quát đưa ra kết luận thuyết phục về giấc ngủ - trên thực tế hai kết luận. Thứ nhất sự mất nhận thức bên ngoài - bạn ngừng nhận thức về thế giới bên ngoài. Bạn không còn ý thức về tất cả những xung quanh bạn, ít ra không ràng. Trên thực tế, tại của bạn vẫn còn "nghe", mắt của bạn, đang nhắm lại, vẫn khả năng nhìn thấy. Điều này cũng tương tự như vậy đối với các giác quan khác như mũi (ngửi), lưỡi (nếm) da (xúc chạm). Tất cả những tín hiệu này liên tục được truyền tới trung tâm bộ não của bạn, nhưng tại đây, vùng hội tụ giác quan, cuộc hành trình tín hiệu đó đành kết thúc trong khi bạn ngủ. Các tín hiệu bị chặn bởi rào cản giác quan được dựng lên trong một cấu trúc gọi đồi thị (thalamus, đọc THAL￾uh-muhs). dáng hình bầu dục nhẫn, chỉ nhỏ hơn quả chanh, đồi thị chính cánh cổng cảm giác của bộ não. Đồi thị quyết định những tín hiệu tri giác nào được phép không được phép cho qua cổng. Với những tín hiệu dành được đặc quyền thông qua, chúng sẽ được gửi đến vỏ não đỉnh não của bạn, nơi chúng được lĩnh hội một cách ý thức. Nhờ khóa cánh cổng của mình ngay vào lúc bắt đầu giấc ngủ lợi cho sức khỏe, đồi thị gây ra sự mất cảm giác tạm thời bộ não, ngăn cản việc truyền của những tín hiệu đó tới vùng vỏ não đỉnh não. Kết quả bạn không còn nhận biết một cách ý thức về việc truyền thông tin từ các giác quan bên ngoài của bạn. Lúc này, bộ não của bạn đã mất liên lạc sống với thế giới bên ngoài xung quanh bạn. Nói cách khác, bây giờ bạn đang ngủ. Kết luận thứ hai chỉ dẫn sự đánh giá độc lập, riêng của bạn về giấc ngủ chính ý thức về sự thay đổi thời gian trải qua theo hai cách trái ngược nhau. mức ràng nhất, bạn mất ý thức tỉnh táo về thời gian khi ngủ, tương đương với một khoảng trong thời gian. Hãy ngẫm về lần cuối bạn ngủ thiếp đi trên máy bay. Khi bạn tỉnh dậy, bạn lẽ đã xem đồng hồ để biết bạn đã ngủ bao lâu. Tại sao vậy? Bởi bạn muốn biết bạn đã “mất” cụ thể bao nhiêu thời gian trong khi ngủ. Chính nhờ cảm giác lỗ hổng thời gian này lúc hồi tưởng lại thật tỉnh táo khiến cho bạn tự tin rằng mìnhđã ngủ. Nhưng trong khi ánh xạ ý thức về thời gian của bạn bị mất đi suốt lúc ngủ, mức không ý thức, thì thời gian không ngừng được bộ não biên mục với độ chính xác không thể tin nổi. Tôi chắc rằng bạn đã trải nghiệm việc cần thức dậy vào sáng hôm sau đúng theo giờ đã định trước. lẽ bạn phải bắt một chuyến bay vào sáng sớm. Trước khi ngủ, bạn sốt sắng đặt báo thức 6 giờ sáng. Song kỳ diệu thay khi bạn thức dậy lúc 5 giờ 58 phút sáng không cần hỗ trợ, ngay trước cả thời điểm báo thức đổ chuông. Như vậy, dường như bộ não của bạn vẫn khả năng ghi lại thời gian với độ chính xác hoàn toàn ràng suốt lúc ngủ. Giống như rất nhiều hoạt động khác diễn ra bên trong bộ não, bạn hoàn toàn không sự tiếp xúc ràng với việc biết được thời gian chính xác này suốt lúc ngủ. Tất cả đều trôi qua bên dưới rada của ý thức lại xuất hiện chỉ khi cần thiết. Một sự thay đổi thời gian cuối cùng đáng được đề cập đây - đó sự giãn nở thời gian trong những giấc mơ, vượt ra khỏi chính giấc ngủ. Thời gian không còn đúng thời gian trong các giấc mơ, thường được kéo dài ra nhiều nhất. Hãy ngẫm về lần cuối bạn nhấn nút hoãn báo thức trên đồng hồ báo thức khiến bạn bị đánh thức khỏi giấc mơ. Một cách nhân từ, bạn sẽ tự cho mình một giấc ngủ ngon 5 phút nữa, điều giúp bạn quay lại ngay với giấc mơ. sau đúng 5 phút bị trì hoãn, đồng hồ báo thức của bạn reo chuông đầy trung thực trở lại, nhưng đó không phải những bạn cảm thấy. Suốt 5 phút của thời gian thực tế đó, bạn thể cảm thấy như bạn đang trong 1 tiếng, lẽ nhiều hơn thế. Không giống như giai đoạn của giấc ngủ khi bạn không mơ, thời điểm bạn mất hết nhận biết về thời gian, trong giấc mơ, bạn duy trì việc ý thức về thời gian. Song đây hoàn toàn không phải thời gian chính xác cụ thể, thường được giãn ra kéo dài hơn nhiều so với thời gian thực. Mặc những do cho sự giãn nở thời gian như vậy không được hiểu trọn vẹn, nhưng các bản ghi thí nghiệm về tế bào não chuột gần đây cung cấp những manh mối thú vị. Trong thí nghiệm, các chú chuột được phép chạy quanh một cung. Khi những chú chuột đã học được sự bố trí về không gian, các nhà nghiên cứu đã ghi lại những mẫutín hiệu của việc đốt cháy tế bào não. Các nhà khoa học đã không ngừng ghi lại từ những tế bào ghi nhớ này khi các chú chuột ngủ thiếp đi sau đó. Họ tiếp tục thu lại những tín hiệu trên bộ não trong suốt các giai đoạn khác nhau của giấc ngủ, gồm cả giấc ngủ mắt chuyển động nhanh (rapid eye movement - REM), giai đoạn con người hay mơ. Kết quả nổi bật đầu tiên chính mẫu tín hiệu của việc đốt cháy tế bào não đã xảy ra khi những chú chuột đang học về cung được tái xuất hiện sau đó trong giấc ngủ, lặp đi lặp lại. Như vậy nghĩa rằng, những ức đang được “phát lại” mức hoạt động của tế bào não khi những chú chuột đi ngủ. Phát hiện thứ hai, nổi bật hơn chính tốc độ của việc phát lại đó. Trong suốt giấc ngủ REM, những ức được phát lại chậm hơn rất nhiều: chỉ bằng một nửa hoặc một phần tốc độ đo được khi những chú chuột thức dậy học về cung. Việc thuật lại các sự kiện trong ngày về mặt thần kinh chậm chạp này bằng chứng tốt nhất chúng ta hiện nay để giải thích trải nghiệm thời gian bị kéo dài của chính chúng ta trong giấc ngủ REM của con người. Sự giảm tốc đáng kể của thời gian về mặt thần kinh thể do chúng ta tin rằng cuộc sống trong của chúng ta kéo dài lâu hơn so với thời gian xác nhận theo đồng hồ báo thức.
words per minute
0
wpm
accuracy
0%
Text Practice - Time 1355 - English

words per minute