words per minute
21
DorisNguyn
00:00
Speed
22
Hiện tại là đêm thứ Bảy, lúc mọi chuyện xảy ra. Chỉ là Ana chưa biết điều đó. Tất cả những gì nó biết là những đứa con gái khác trong bếp cười vào mặt nó một cách độc địa khi được hỏi về Maya.
“Con nhỏ đó hả? Nó đi theo Kevin rồi. Đừng lo, anh ta sẽ quăng trả nó lại sau khi xong việc. Chẳng ai thèm giữ cái thứ bánh bèo rẻ tiền đó đâu!”
Tiếng cười của bọn họ xuyên thủng nhiều lỗ trong phổi Ana và làm cổ họng nó nghẹn lại. Tất nhiên nó có thể đi tìm người bạn thân nhất của mình, nó đã đứng gọi điện thoại di động suốt nhiều phút mà không được. Nhưng cơn thịnh nộ đã mạnh hơn nó. Hiếm có nỗi thất vọng nào có thể sánh được với điều mà bạn trải qua trong lần đầu tiên bị đứa bạn thân bỏ lại để đi theo trai, và không có chuyến đi nào lặng lẽ hơn lần bạn trở về nhà một mình sau một bữa tiệc năm bạn mười lăm tuổi.
Ana và Maya chơi với nhau từ bé sau khi cứu sống nhau, một đứa được lôi lên từ dưới mặt hồ đóng băng, đứa kia được kéo ra khỏi nỗi cô đơn. Hai đứa đối lập nhau về nhiều mặt, nhưng cả hai đều thích nhảy nhót, hát hò và phóng xe mô tô tuyết. Như vậy là đủ. Những người bạn thân. Hội bạn gái hơn đám con trai. Và trong tất cả những điều chúng đã hứa với nhau, điều này là quan trọng nhất: không bao giờ rời xa nhau.
Đám con gái trong bếp liên tục cười nhạo Ana. Bọn họ nói gì đó về quần áo và thân hình của nó, nhưng nó bỏ ngoài tai, nó đã nghe thấy tất cả những điều đó trong hành lang trường học và các bình luận trên mạng. Lyt lảo đảo vòng qua một góc tường và bắt gặp Ana, nhưng nó chửi luôn: “cút xuống địa ngục đi”. Vì họ đáng bị như thế. Tất cả bọn họ.
Khi bước ra khỏi cửa trước, Ana cân nhắc việc gọi điện cho Maya lần cuối. Hoặc lên trên lầu tìm bạn. Nhưng nó không muốn cầu xin sự quan tâm. Ngay cả ở một thị trấn tuyết phủ ba phần tư thời gian trong năm, việc đứng sau cái bóng của một người được hâm mộ hơn mình một chút cũng đủ khiến người ta cảm thấy lạnh không chịu nổi. Ana để điện thoại ở chế độ im lặng rồi cất vào túi. Nhân loại có nhiều thứ độc dược, nhưng không có gì nguy hiểm hơn sự kiêu hãnh.
Ana nhìn thấy Amat và nắm lấy vai cậu bạn. Thằng bé đã say đến mức không thể đọc được dòng trên cùng của bài kiểm tra thị lực. Ana thở dài.
– Nếu cậu nhìn thấy Maya, hãy nói với Maya rằng tôi không thể đợi cho đến khi bạn ấy quyết định xem có thích ăn lạc hay không.
– Ở đâu... cái gì... ý tớ là... Ai cơ? - Amat ngơ ngác hỏi lại với giọng líu lưỡi.
– Maya. Nói với bạn ấy là tôi về. - Ana đảo mắt.
– Đâu... Maya đang ở đâu?
Câu hỏi làm cho đầu óc Amat tỉnh táo lại, giọng nói cũng bớt nhừa nhựa.
– Ôi trời, Amat, cậu không hiểu à? Đi vào trong phòng ngủ của Kevin mà tìm.
Tim Amat như vỡ thành hàng ngàn mảnh nhỏ vô hình, nhưng Ana chẳng muốn nán lại nữa. Nó không muốn ở trong ngôi nhà này khi chính nó cũng tan nát cõi lòng. Nó đóng sầm cửa ra vào sau lưng, và cái lạnh ban đêm vuốt ve má nó. Việc hít thở lập tức trở nên dễ dàng hơn, nhịp tim của nó chậm lại. Nó lớn lên ở ngoài trời, việc bị mắc kẹt bên trong các ô cửa sổ luôn cho nó cảm giác giống như ở tù. Các mối quan hệ xã hội, sự cố gắng kết bạn, việc được chấp nhận, thường xuyên nhịn đói và mài nhẵn bản thân - điều đó khiến nó cảm thấy sợ sự gò bó. Nó đi theo con đường xuyên qua khu rừng tăm tối và cảm thấy ở đó an toàn hơn rất nhiều so với trong một ngôi nhà đầy người. Thiên nhiên chưa bao giờ làm tổn thương nó.
Phía sau một cánh cửa đóng kín ở tầng trên của ngôi nhà gia đình Erdahl có một bí mật mà Maya giữ kín ngay cả với người bạn thân nhất của mình: đó là cho đến khoảnh khắc cuối cùng, khi nó không thể thở được nữa dưới sức nặng của Kevin, nó vẫn nhắc nhở mình một điều duy nhất: “Đừng sợ hãi. Ana sẽ đi tìm mình. Ana sẽ không bỏ rơi mình.”
Amat sẽ không bao giờ có thể lý giải được suy nghĩ của mình lúc đó. Cơn ghen, có lẽ thế. Cũng có thể là sự tự ái. Hoặc mặc cảm thua kém, có lẽ vậy. Nhưng tính tự phụ thì chắc chắn rồi. Có hai cầu thủ đội trẻ đang ngồi gác ở cầu thang, và khi chúng nói với Amat rằng nó không thể đi lên lầu, nó đã quát vào mặt cả hai trong sự ngạc nhiên của chính mình lẫn của đối phương: “MẤY NGƯỜI chơi ở nhóm nào mà đòi lên mặt?”
Trong suốt những năm tháng chơi ở đội thiếu niên và đội trẻ, người ta luôn nói với Amat rằng nó có đôi chân siêu việt, nhưng chúng sẽ không phải là thứ đưa nó đi đến đích. Mà chính là cách nó quan sát mọi thứ. Mắt nó luôn nhanh hơn mọi người, nó nhìn thấy nhiều thứ hơn những người khác, nhớ được từng chi tiết trong mỗi đợt tấn công. Vị trí của các hậu vệ, chuyển động của thủ môn, những động tĩnh nhỏ nhất ghi nhận ở khóe mắt khi đồng đội vung gậy.
Hai cầu thủ đội trẻ e dè tránh ra. Cầu thang được chia làm ba đợt. Tại chiếu nghỉ ở tầng trên, Amat trông thấy những bức ảnh của cả gia đình Erdahl, bên cạnh những hình ảnh cá nhân của Kevin ở nhiều thời điểm. Trong bộ đồ chơi khúc côn cầu khi mới 5 tuổi. Lúc sáu tuổi. Năm lên bảy tuổi. Vẫn cùng một nụ cười như thế qua các năm. Vẫn ánh mắt ấy.
Người ta sẽ hỏi Amat rằng nó đã nghe thấy gì. Chính xác là nó đã ở đâu. Nó sẽ không bao giờ có thể trả lời rằng thứ khiến mình hành động là tiếng “không” hay “dừng lại”, hay chỉ là một tiếng hét tuyệt vọng bị bóp nghẹt bên dưới một bàn tay. Hoặc không gì cả. Có lẽ nó đã mở cánh cửa theo bản năng. Người ta sẽ hỏi nó có say không. Họ sẽ hét lên những lời buộc tội và nói: “Nhưng có đúng là cháu không yêu cô gái được nhắc đến, suốt trong mấy năm vừa rồi?” Điều duy nhất mà Amat có thể trả lời lúc đó là mắt nó quan sát rất nhanh. Thậm chí còn nhanh hơn cả đôi chân.
Đứng trên ngưỡng cửa phòng ngủ của Kevin, nó nhìn thấy cảnh tượng bạo lực và những món trang phục bị xé rách. Nước mắt và dấu tay đỏ ửng để lại trên cổ Maya. Một thân thể chiếm đoạt thân thể khác bất chấp sự kháng cự. Nó thấy hết tất cả những điều đó, và sau này nó sẽ mơ về những chi tiết còn cụ thể hơn nữa: những tấm poster cầu thủ NHL nào được treo ở trên tường. Amat sẽ nhớ vì một lý do rất đơn giản. Nó cũng dán những hình ảnh đó phía bên trên chiếc giường của mình.
Kevin lơ là trong hai giây khi Amat lao qua cửa. Gấp đôi khoảng thời gian mà Maya cần. Con bé sẽ không nhớ hành động đó như một phản ứng, mà như một cuộc chiến sinh tử. Bản năng sinh tồn. Maya thúc gối vào Kevin đủ mạnh để tạo một khoảng trống nhỏ và chống tay đẩy cơ thể anh ta ra, dùng hết sức bình sinh đánh vào cổ Kevin rồi bỏ chạy. Con bé không biết mình đã ra khỏi căn phòng đó như thế nào, có gặp ai trên hành lang, có đánh hay đá mấy cầu thủ đội trẻ đang canh cầu thang hay không. Có lẽ tất cả mọi người đã quá say xỉn nên không để ý gì đến nó, hoặc họ chỉ vờ như không nhìn thấy. Nó loạng choạng lao qua cửa ngôi nhà, và cứ thế chạy.
Nửa tháng Ba đã trôi qua, nhưng lớp tuyết vẫn cao hơn cổ chân nó trong lúc Maya khó nhọc lê bước dọc theo lề đường trong bóng tối. Những giọt nước mắt nóng rẫy vừa rời khỏi bờ mi đã nhanh chóng đông cứng khi xuống đến cằm. “Người ta không thể sống ở cái thị trấn này, họ chỉ tồn tại thôi,” mẹ của Maya đã từng nói như thế. Đêm nay điều đó đúng hơn bao giờ hết.
Maya siết tấm áo khoác quanh người chặt hơn. Không biết làm thế nào nó đã kịp khoác áo - chiếc áo sơ mi của nó đã rách toạc, da cổ và cổ tay đầy những vết bầm tím do móng tay để lại. Maya nghe thấy tiếng gọi của Amat phía sau, nhưng không giảm tốc độ. Thằng bé loạng choạng vài bước cuối trong sự hụt hơi trước khi ngã khuỵu xuống mặt tuyết. Amat đã say bét nhè và kiệt sức khi gọi tên Maya. Cuối cùng con bé dừng bước, quay lại với hai nắm tay siết chặt và quắc mắt nhìn Amat. Những giọt nước mắt của con bé vừa do sự tổn thương vừa do nỗi tức giận gây ra.
– Chuyện gì đã xảy ra? - Amat khẽ hỏi.
– Thế cậu nghĩ chuyện quái gì đã xảy ra? - Maya đáp.
– Chúng ta cần... cậu cần...
– Tôi cần phải làm gì đây, Amat? Tôi cần phải làm cái quái gì đây?
– Nói với ai đó... cảnh sát... bất cứ ai, cậu cần...
– Chẳng thay đổi được gì đâu, Amat. Tôi có nói gì cũng vậy thôi, bởi vì sẽ có không ai tin tôi.
– Sao lại không?
Maya đưa mu bàn tay lên quẹt mắt, làm mascara dính cả vào găng. Amat cũng đang khóc. Chúng chí mới mười lăm tuổi đầu, và thế giới đã sụp đổ tan tành chỉ sau một biến cố duy nhất. Một chiếc xe hơi chạy ngang qua. Đôi mắt Maya tóe lửa với ánh đèn hậu phản chiếu trong đó. Khi chiếc xe đi khuất, có gì đó cũng tan biến cả trong lòng lẫn trong đôi mắt con bé.
– Bởi vì đây là một thị trấn khúc côn cầu khốn khiếp. - Maya thì thầm.
Amat vẫn quỳ trên mặt tuyết khi Maya đã khuất dạng.
Thứ cuối cùng mà thằng bé nhìn thấy trước khi màn đêm nuốt chửng Maya là dáng người con bé nổi lên trên nền của tấm biển “Beartown - Chào mừng bạn đến”.
Chẳng bao lâu nữa con bé sẽ không được chào mừng tại đây.