words per minute
21
DorisNguyn
00:00
Speed
Ana mở cửa ngôi nhà. Cánh cửa mở ra êm ru nhờ bản lề mới tra dầu. Bố nó đang ngủ; mẹ nó không còn sống ở đây nữa. Nó đi qua nhà bếp để tiến vào kho chứa đồ. Những con chó săn chào đón nó bằng cái mũi lành lạnh và trái tim ấm áp. Nó lại làm điều mà mình đã làm hàng nghìn lần trong thời thơ ấu, mỗi khi ngôi nhà nồng nặc mùi rượu và bố mẹ cãi vã: ngủ với lũ chó. Bởi vì chúng chưa bao giờ làm tổn thương nó.
Những người chưa bao giờ sống ở nơi bóng tối giá lạnh là chuyện bình thường, và mọi thứ khác đều là ngoại lệ, cảm thấy khó hiểu khi thỉnh thoảng lại có người chết cóng với chiếc áo khoác phanh rộng, thậm chí khỏa thân. Nhưng khi bạn thực sự lạnh, các mạch máu co lại, cơ thể bạn sẽ cố gắng hết sức để ngăn máu đến các bộ phận đã bị cóng và mang theo cái lạnh quay về tim. Cũng giống như một đội khúc côn cầu khi phải thi đấu trong tình thế bất lợi về quân số: ưu tiên bảo tồn lực lượng, chơi phòng ngự, bảo vệ tim, phổi và não. Điều xảy ra khi hàng phòng ngự cuối cùng cũng bị phá vỡ, khi bạn đủ lạnh, đó là lối chơi của bạn bị phá vỡ, thủ môn của bạn làm những chuyện ngu ngốc, các hậu vệ của bạn ngừng phối hợp với nhau, và các bộ phận cơ thể trước đó đã bị ngưng tuần hoàn đột ngột được tưới máu trở lại. Đó là lúc dòng máu ấm từ tim chảy trở lại vào bàn chân, bàn tay đã lạnh cóng, bạn sẽ cảm thấy một cơn sốc nhiệt khủng khiếp. Đây là lý do tại sao bạn lại nghĩ rằng mình quá nóng nực và bắt đầu cởi quần áo. Rồi dòng máu lạnh quay trở về tim, và mọi chuyện chấm hết. Cứ vài ba năm Beartown lại có một người nào đó, trên đường đi tắt qua mặt hồ đóng băng để về nhà trong tình trạng say xỉn sau một bữa tiệc, hoặc bị lạc trong rừng, ngồi xuống nghỉ chân một chút, và được tìm thấy đã đông cứng trong lớp tuyết vùi vào sáng hôm sau.
Khi Maya còn nhỏ, nó lấy làm lạ vì mẹ và bố, những phụ huynh bảo bọc có lẽ vào hàng cực phẩm nhất vũ trụ, lại chọn định cư ở Beartown. Ở một nơi mà thiên nhiên cố gắng giết con gái của họ mỗi ngày. Khi lớn hơn một chút, Maya đã nhận ra rằng những lời cảnh cáo như “không ra ngoài hồ băng một mình”, “không lang thang đơn độc trong rừng”, tất thảy đều cổ xúy cho những môn thể thao đồng đội. Mọi trẻ em ở Beartown đều lớn lên với lời cảnh báo thường trực rằng nguy cơ từ vong luôn hiện hữu nếu bạn ở một mình.
Maya cố gắng gọi điện cho Ana, nhưng không có ai nghe máy. Do không thể đi theo con đường chính xuyên qua thị trấn, nó đành quấn áo khoác chặt hơn và đi theo con đường nhỏ xuyên qua khu rừng.
Khi chiếc xe chạy ngang qua Maya trong bóng tối và dừng lại ở phía trước năm mươi mét, sự hoảng loạn ập vào nó với cường độ tối da. Adrenalin trong cơ thể phản ứng ngay lập tức, thuyết phục con bé rằng ai đó sắp lao ra tóm lấy nó và làm chuyện kia với nó một lần nữa.
Một trong những thứ bị tước đoạt của con bé đêm đó là cái nơi mà nó luôn cảm thấy an toàn. Mỗi người đều có một nơi như thế, cho đến khi bị lấy mất. Bạn không bao giờ có lại nơi chốn ấy được nữa. Từ giờ Maya sẽ cảm thấy sợ hãi ở mọi nơi.
Benji nhìn thấy cô gái qua cửa kính xe hơi với đôi mắt ngái ngủ. Không ai chọn con đường này để đi bộ vào ban đêm, và nó có thể thấy bóng người đang đi khập khiễng. Nó bắt Katia dừng xe lại rồi lao vào bóng tối trước khi chiếc xe dừng hẳn. Maya đang trốn sau một cái cây. Bạn không thể làm điều đó lâu hơn một phút trong điều kiện nhiệt độ âm - cái lạnh buộc bạn phải di chuyển để giữ cho máu tiếp tục lưu thông, dù bạn muốn hay không muốn. Benji đã đi săn trong những khu rừng này với các chị gái của mình kể từ khi đủ lớn để cầm một khẩu súng trường, nhờ vậy thằng bé nhìn thấy con bé ngay. Maya cũng biết Benji đã trông thấy mình. Katia cất tiếng gọi từ trong xe, nhưng trước sự ngạc nhiên của Maya, Benji hét to đáp lại:
– Không có gì đâu chị. Em xin lỗi, em tưởng mình đã thấy... Có lẽ em đã hút quá nhiều.
Lúc đó Maya đang nhìn thẳng vào Benj. Hai người đứng cách nhau chừng mười bước chân. Nước mắt của con bé đông cứng lại cũng nhanh như nước mắt của Benji. Nhưng Benji chỉ gật đầu, rồi quay gót bỏ đi.
Quá hiểu cảm giác của việc phải giấu diếm, nó không thể vạch mặt một người đang làm điều tương tự.
Khi ánh đèn đỏ ở đuôi chiếc xe khuất dần vào bóng tối, Maya đứng nguyên tại chỗ, trán áp vào thân cây, khóc như điên dại không thành tiếng và không ra nước mắt. Trái tim con bé ngừng đập dù không rơi xuống đất.
Có hàng ngàn cách để chết ở Beartown. Nhất là chết ở trong lòng.