words per minute
21
DorisNguyn
00:00
Speed
23
Peter và Mira thức giấc trong hạnh phúc. Họ cười. Đó là điều mà họ sẽ nhớ về ngày hôm nay, và căm ghét bản thân vì chuyện đó. Những biến cố tệ hại nhất trong đời luôn gây ra tác động như thế đối với một gia đình: họ sẽ nhớ mãi, một cách rõ ràng hơn bất kỳ thứ gì khác, về khoảnh khắc hạnh phúc cuối cùng trước khi mọi thứ tan vỡ. Tích tắc trước cú va chạm, que kem ở trạm xăng trước tai nạn xe hơi, chuyến đi bơi cuối cùng trước khi về nhà và nhận kết quả chẩn đoán. Trí nhớ của chúng ta luôn bắt ta quay lại những khoảnh khắc tốt đẹp ấy, hết đêm này qua đêm khác, và khơi lên câu hỏi: “Liệu tôi có thể hành động khác đi hay không? Điều gì đã làm tôi vui sướng một cách ngớ ngẩn như vậy? Nếu biết được chuyện sắp xảy ra, liệu tôi có ngăn chặn nó được không?”
Mọi người có cả ngàn điều ước trước một thảm kịch, nhưng chỉ có một sau đó. Khi một đứa bé ra đời, bố mẹ ao ước rằng nó sẽ trở nên độc đáo nhất có thể, cho đến khi nó ngã bệnh, khi thình lình tất cả những gì họ muốn chỉ là mọi thứ được bình thường nhất có thể. Trong vài năm trời sau khi Isak qua đời, Mira và Peter luôn cảm thấy tội lỗi khủng khiếp mỗi khi cười. Sự hổ thẹn vẫn có thể ập tới mỗi khi họ thấy hạnh phúc, khiến họ tự hỏi liệu có phải mình đang phản bội con khi không vỡ vụn lúc thằng bé ra đi. Một trong những tác động kinh khủng của sự đau buồn là chúng ta diễn giải việc thiếu vắng nó thành sự ích kỷ. Làm sao lý giải nổi những gì một gia đình phải đánh đổi để vượt qua một đám tang, hàn gắn những mảnh vỡ và chung sống với những đường ghép lởm chởm. Vậy rốt cuộc họ muốn gì? Một ngày tốt lành. Một ngày thôi cũng được. Để có vài giờ lãng quên.
Chuyện là sáng hôm sau trận khúc côn gầu, Peter và Mira thức giấc trong hạnh phúc. Họ cười. Anh vừa huýt sáo vừa lúi húi trong bếp. Khi chị từ trong phòng tắm bước ra, họ hôn nhau như cách của hai người lớn đã quên mất họ đang là cha mẹ. Leo bỏ chạy khỏi bàn ăn với vẻ mặt kinh tởm. Môi vẫn kề môi, bố mẹ thằng bé mỉm cười với nhau. Một ngày tốt lành.
Maya nghe thấy tiếng bố mẹ và cuộn mình rúc sâu vào trong chăn. Họ còn chưa phát hiện ra nó đã về nhà, họ cứ tưởng nó đang ở nhà Ana. Khi họ mở cửa phòng nó và ngạc nhiên ra mặt, Maya sẽ giải thích rằng nó không khỏe. Nó đang mặc hai chiếc quần thể dục để thân nhiệt của mình đủ cao. Nó không thể thú thật với bố mẹ. Nó không có lòng dạ nào để làm điều đó với họ. Nó biết họ sẽ không sống nổi. Nó không suy nghĩ giống như một nạn nhân, mà như một thủ phạm: tất cả những gì nó có thể nghĩ ra được lúc này là không ai được biết chuyện, rằng nó phải phi tang mọi chứng cứ. Thế nên khi bố đưa Leo đi tập và mẹ đi siêu thị, Maya chui ra khỏi giường, giặt bộ quần áo đã mặc hôm qua để không ai nhìn thấy những vết bẩn. Nó bỏ cái áo bị xé rách vào trong một chiếc túi nhựa và đi ra cửa. Nhưng tại đó, nó sẽ dừng lại, và nó sẽ đứng tại chỗ, run lẩy bẩy vì sợ hãi, không tài nào tiến được đến chỗ cái thùng rác trong nhà để xe.
Hôm qua nó có ngàn điều ước, nhưng hôm nay chỉ có một mà thôi.
Ba người chị của Benji luôn giao tiếp theo những cách khác nhau. Người chị kế Gaby thích nói, chị giữa Katia thích nghe, còn chị cả Adri thích quát. Nếu bạn có ba đứa em khi cha mình xách súng đi vào rừng, bạn sẽ lớn nhanh hơn bình thường, và cứng rắn hơn bạn muốn.
Adri không để cho Benji ngủ nướng mà bắt thằng bé dậy giúp cô chăm đàn chó suốt cả buổi sáng. Khi mọi việc xong xuôi, cô lôi nó tới chỗ gian nhà phụ được chuyển đổi công năng thành nơi tập luyện và bắt nó đẩy tạ cho đến khi ói mửa. Benji không phàn nàn một tiếng nào. Nó không bao giờ làm thế. Adri vẫn có thể đẩy tạ nặng hơn em trai mình cho đến cách đây hai năm, và khi Benji vượt qua thành tích của chị, nó tiến bộ với tốc độ đáng kinh ngạc. Adri từng chứng kiến Benji quật ngã ba gã đàn ông trưởng thành to cao ở Nhà Kho khi bọn họ xúc phạm Katia. Sau lưng Benji, ba người chị hay nói về những gì họ nhìn thấy trong đôi mắt của đứa em út khi nó thực sự nổi giận. Mẹ của mấy chị em luôn nói rằng mình “không biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu Benji không tìm thấy môn khúc côn cầu”, nhưng cả ba đều biết. Họ đã từng thấy người đàn ông như thế, tại Nhà Kho, tại phòng tập, và hàng ngàn nơi khác. Ánh mắt với đồng tử đen kịt.
Khúc côn cầu mang lại cho Benji sự kết nối, khuôn khổ, luật lệ. Nhưng trên hết khúc côn cầu tưởng thưởng những khía cạnh tốt nhất của thằng bé: trái tim bao la, và sự trung tín không gì lay chuyển được. Môn thể thao đó mang lại một sự tập trung cho năng lượng của Benji, hướng tất cả vào một điều có ích. Suốt cả thời thơ ấu của mình, thằng bé từng ngủ với cây gậy chơi khúc côn cầu bên cạnh, và thỉnh thoảng Adri vẫn tin rằng cậu em trai mình còn làm như thế.
Khi Benji buông thanh tạ ra và gập người trên băng ghế để ói lần thứ ba, Adri đưa cho nó một chai nước rồi ngồi xuống một cái ghế đẩu cạnh đó.
– Thế nào? Em bị gì?
– Em quá chén thôi mà, có gì đâu.
Điện thoại của Benji đổ chuông. Nó cứ đổ chuông suốt nhưng thằng bé chẳng buồn nghe máy.
– Không, không phải chuyện bụng dạ của em, nỡm ạ. Ở trong này này. - Adri thở dài và trỏ vào thái dương của Benji.
Thằng bé dùng mu bàn tay quẹt miệng rồi tu vài ngụm nước.
– À... có chút chuyện. Với Kev.
– Cãi nhau à?
– Đại loại thế.
– Rồi sao?
– Vớ vẩn thôi.
Điện thoại của nó lại đổ chuông. Adri nhún vai rồi nằm vào băng ghế. Benji đứng xem chị mình đẩy tạ. Nó luôn ao ước hai chị em được chơi khúc côn cầu cùng nhau. Adri có thể cho cả đội trẻ lên bờ xuống ruộng. Trước đây Adri từng chơi cho đội nữ ở Hed trong vài năm, cho đến khi việc lái xe chở con gái đi đi về về nhiều buổi tối trong tuần trở thành không thể chấp nhận được đối với người mẹ. Beartown không có đội bóng nữ, chưa bao giờ có. Đôi khi Benji tự hỏi chị mình có thể tiến bộ đến mức nào. Adri đọc được trận đấu và vẫn quát thằng em trai khi nó mắc các sai lầm chiến thuật mà David đã bảo nó tránh phạm phải. Adri yêu khúc côn cầu chẳng kém gì em trai mình. Sau khi đẩy tạ xong, Adri vỗ nhẹ vào má Benji và nói:
– Mấy thằng cầu thủ bọn em cũng giống như lũ chó ấy. Để làm một điều ngu ngốc, bọn em chỉ cần có cơ hội. Để làm một điều tốt đẹp, bọn em chỉ cần một lý do.
– Thì sao? - Benji làu bàu hỏi lại.
Adri mỉm cười và chỉ vào chiếc điện thoại của em trai.
– Thì đừng có làm bộ làm tịch như một bà cô già nữa, cưng à, đi mà nói chuyện với Kevin đi. Vì nếu chị còn nghe thấy tiếng chuông đó một lần nữa, chị sẽ phang cái đòn tạ này vào mặt em đấy.
Amat gọi điện cho Maya hàng chục, hàng trăm lần. Nhưng con bé không nghe máy. Amat vẫn có thể thấy rõ mọi chi tiết, nó nghiền ngẫm chuyện đó nhiều lần đến nỗi bắt đầu tự thuyết phục mình rằng tất cả chỉ là tưởng tượng. Một sự hiểu lầm. Trời ơi, sẽ tuyệt vời biết bao nếu đúng là như thế, nếu mọi thứ nó nhìn thấy đã không xảy ra. Xét cho cùng, nó đã say. Và ghen. Nó lại bấm số gọi Maya, hết lần này tới lần khác, nhưng không để lại lời nhắn trong hộp thư thoại. Nó cũng không nhắn tin. Nó ra khỏi nhà và chạy bộ trong rừng cho đến khi ói mửa, cho đến khi quá mệt để có thể suy nghĩ. Nó chạy cả ngày để có thể nằm bẹp vì kiệt sức tối hôm đó.
Kevin đứng một mình trong vườn. Mọi cầu thủ khúc côn cầu đều từng chơi bóng lúc đang bị đau. Luôn có những chấn thương lặt vặt ở đâu đó. Căng cơ, bong gân, rạn xương ngón tay. Không một tuần lễ nào trôi qua mà các cầu thủ trẻ không bày tỏ sự mong chờ cái ngày mình đủ lớn để được chơi bóng mà không cần lưới bảo vệ gắn ở mũ bảo hiểm. “Như cái xe đẩy hàng ở siêu thị,” bọn chúng vẫn kêu ca như thế. Dù tất cả từng chứng kiến những cầu thủ đội A bị bóng hoặc gậy đập vào mặt, chúng chẳng những không sợ mà còn háo hức chờ đợi điều đó. Lúc còn nhỏ, cả bọn đã thấy một cầu thủ bị khâu mười hai mũi ở môi và má sau trận đấu. Nhưng khi được hỏi liệu có đau không, anh ta chỉ cười và đáp: “Cũng hơi châm chích khi nhai thuốc lá.”
Giờ đang là chiều Chủ nhật, và ngôi nhà trống vắng yên lặng của gia đình Erdahl đã được dọn dẹp một cách hoàn hảo. Kevin đứng trong vườn, đánh bóng hết cú này đến cú khác. Ngay từ hồi chơi giải thiếu niên, nó đã từng nén đau để thi đấu. Thậm chí nó còn thích chuyện đó là đằng khác. Đổ máu, gãy xương, toác da, chấn động não: tất cả những cái đó chưa bao giờ ảnh hưởng đến việc chơi bóng của nó. Nhưng lần này thì khác. Vì hai vết trầy sâu ở một bên tay, nó đánh bóng bay vọt qua nóc lưới.
Cửa ra vào không khóa. Benji đi vào trong nhà và nhận thấy ngoại trừ một vết trầy trên cánh cửa dẫn xuống hầm, ngôi nhà trông vẫn như mọi khi. Như thể chưa từng có ai sống ở đây. Nó đứng trên ngưỡng cửa mở ra sân và nhìn Kevin tàn phá các luống hoa nhà hàng xóm như thể đang đánh bóng mà không quan sát. Đôi mắt Kevin đỏ quạch và đầy giận dữ khi bắt gặp nó.
– Mày đây rồi! Tao gọi cho mày cả trăm cuộc!
– Ờ, thì tao đến rồi đây. - Benji đáp.
– Mày phải nghe máy khi tao gọi chứ! - Kevin gắt.
Lời lẽ của Benji tuôn ra một cách chậm rãi, lông mày của nó hạ thấp một cách đầy đe dọa.
– Tao nghĩ mày nhầm tao với Lyt hay Bobo rồi đó. Tao không phải đầy tớ của mày. Tao chỉ nghe máy khi tao thích.
Kevin dứ dứ cây gậy về phía Benji. Đầu gậy rung lên vì giận dữ.
– Mày phê pha xong chưa? Chúng ta sẽ chơi trận chung kết tuần tới, nhưng tất cả đều làm như thể đã xong việc. Chúng ta cần tập hợp mọi người và làm cho cả bọn hiểu rõ yêu cầu của tao tuần này! Thế nên mày cần phải có mặt. Tao sẽ không chấp nhận chuyện khi đội bóng cần mày nhất thì mày thăng thiên!
Benji không rõ liệu Kevin nói ra mấy chữ cuối như một lời đùa giỡn hay chỉ đơn giản là ngu đến nỗi không hiểu được nghĩa bóng của chúng. Nói chuyện với Kevin luôn là một vấn đề khó khăn. Nó vừa là người khôn ngoan nhất, lại vừa là người ngu ngốc nhất mà Benji từng biết.
– Mày biết vì sao tao bỏ về mà.
Kevin khịt mũi.
– Phải rồi, bởi vì mày là một ông thánh chết tiệt chứ gì?
Đôi mắt Benji xoáy thẳng vào Kevin và không rời khỏi nó. Khi rốt cuộc Kevin cũng nhượng bộ và nhìn tránh đi chỗ khác, Benji hỏi thẳng:
– Chuyện gì đã xảy ra đêm qua vậy Kev?