words per minute
5
AnhNguyen50
00:00
Speed
tựa như cứ thế đôi chân chìm sâu đến khi ánh dương phai dần
vào đêm tối đã bao trùm cả khung trời mà ta theo dấu biết bao lần
dòng tin nhắn vu vơ chợt vụt qua
tạm biệt
nghe sao đơn giản nào ngờ khiến anh đắng cay hiểu ra
hình bóng em đứng song song tại nơi chiều buông xuống đã sa ngã ta mình ta
cùng lan can đang chắn ngang giữa không gian mùa hạ
vào ngày hôm đó ta vô tình gặp nhau
thầm lặng em trộm trái tim này rồi chôn giấu nơi đâu thật sâu
và cứ thơ thẫn khoác lên mình tâm sự ngao ngán lẫn trong nhá nhem buồn đau
cùng đôi mi kia giữ ôm biết bao u sầu
đồng hồ chầm chậm tích rồi tắc đều xoay
tại chốn thế gian mãi vang từng nhịp gần xa
nhiều người lại bận tâm vẩn vơ trêu đùa buông câu vô cớ không màng chi
làm ta đôi lúc gượng vui giấu đi ê chề
vậy nhưng nếu ta gần lại bên nhau sát vai
chắc chắn sẽ tìm ra được bình yên hằng mong sớm thôi
tháng năm trôi qua lắm nặng nề đừng lo có anh luôn ở cạnh kề
nguyện gửi trao em tương lai trào dâng tươi sáng chan hoà trong nắng mai
vậy nên trước lúc tan hoà chìm vào bóng đêm vẫn chưa phai nhòa
nào mau đan chặt đôi tay anh dịu dàng chở che
từng thời khắc em thật lòng muốn lãng quên và vùi lấp trong bóng đêm gọi mời
làn ấm yêu thương khi ta cùng ôm nhau sẽ mau dập tan chúng thôi
vậy nên chẳng phải lo sợ cứ cho mặt trời ban tia nắng tới nơi này
và xin mãi luôn luôn sánh đôi
tự anh ngổn ngang châm ngòi hờn ghen
vì giờ trong đôi mắt em là ai anh chẳng trông ra được chi
tựa đã đắm say đến lu mờ vô vàn suy nghĩ vấn vương nấp sau làn mi
tặng anh cơn đau khắc ghi thật sầu bi
dặn lòng mình tin đi thôi nhưng
sao anh tin em ơi
Do đôi do ta
và câu chuyện tơi bời
nhiều lần người thờ ơ
cho anh loay hoay bơ vơ
quay lưng ngu ngơ
đôi môi căm
giận nghe lệ đắng rơi
dù vậy nhưng ở sau này một ngày xanh nắng dâng đầy rồi thì ta sẽ vui vầy
thật tâm để thấu hiểu nhau thôi chọn tin tưởng con đường mới
tất cả đã quá đủ
có lẽ chúng ta nên buông tay
sự thật cất lên liền khiến anh vội vàng nắm chặt lần nữa
nhưng sao thật cay đắng thay đã không thành
quá đáng lắm đấy
thế dứt khoát đi anh sẽ buông tay
lời kiên quyết ấy thêm bao lâu thì anh mới nói ra được đây
à đồng hồ chầm chậm tích rồi tắc chạy quanh
tại chốn thế gian mãi vang từng nhịp gần xa
nhiều điều lập lờ trên khoé môi nhưng vì cô đơn vô thức anh lại chưa kịp trao đi hết
vậy kết thúc ngay đây thôi
chợt anh nhận ra
rằng chính phút giây ấm ức bấy lâu thốt ra cũng là
lần duy nhất người rạng rỡ tươi cười tựa cánh hoa
tháng năm trôi qua lắm nặng nề hoài gặm nhấm cơn mê để rồi kêu gào
lại có em nơi đây in hằn trong đôi mắt anh thật đẹp biết bao
tựa như cứ thế lau khô dòng lệ giữa đêm tối chưa lụi tàn
người mang đi mọi tan hoang vô vọng mà xoá nhoà
tháng năm trôi theo những ngậm ngùi còn riêng mỗi anh khóc cho chuyện mình
người thiết tha đưa tin yêu về nơi ta ước mơ và mong thứ tha
cùng tia ấm áp vây quanh mọi tan vỡ nay đã thôi hiu quạnh
màn sương khuya trùm lên không gian dần dần cũng phai
từng thời khắc anh thật lòng muốn lãng quên và vùi lấp trong bóng đêm gọi mời
lại có em đưa tay âm thầm vươn ra đến anh mặc cho đúng sai
chợt cơn gió lướt qua hình bóng đôi mình tự do bay đến chốn mây ngàn
cùng giây phút ngưng trong dịu êm
cầm chặt tay anh nhé em để không bao giờ chia cách nhau
giờ đây cứ thế ta mải mê chạy nhanh đến phía cuối màn đêm