words per minute
34
TrnKhnhTn
00:00
Speed
Ngày còn nhỏ, mỗi lần mẹ đưa tôi về ngoại tôi thường nôn nóng đòi về nhà. Tôi chẳng hiểu vì sao mẹ cứ ngồi thất thần lâu bên hiên, nói chuyện với bà.
Rồi tôi lớn lên, rời xa vòng tay mẹ, bắt đầu những tháng ngày mưu sinh và bận rộn. Có những đêm một mình nơi thành phố, tôi bỗng nhớ nhà, nhớ bữa cơm mẹ nấu. Và lúc ấy tôi mới thấm thía thì ra, mẹ của tôi cũng từng là một đứa con cũng có một người mẹ để nhớ, để thương, để muốn ở cạnh thêm chút nữa.
Giờ đây, mỗi lần về quê, tôi chẳng còn hối thúc mẹ như trước. Tôi để mẹ ở lại lâu hơn với bà, vì tôi hiểu không ai biết được còn bao nhiêu lần "về ngoại" trong đời.