words per minute
6
ynngc3
00:00
Speed
một sáng khi con tỉnh giấc
Mặt Trời chưa mọc đằng đông
cửa nhà chắn hết mưa giông
vỡ tan nằm im ngoài cửa
bà ngồi ở bên bếp lửa
tóc mai chưa bạc sau đầu
ông cười móm mém hàm râu
nếp nhăn chưa đầy khóe mắt
ước gì lửa than không tắt
đun hoài ấm nước ngày xưa
ước gì gà gáy ban trưa
để trời thôi không rạng sáng
để trong cơn mơ chếnh choáng
con không tỉnh giấc mộng mềm
kệ thời gian đứng bên thềm
ngoại ơi, con không lớn nữa...
biết đâu sau một từ ổn
có giông bão đang thét gào
biết đâu đóa hoa đang nở
trên mảnh vườn những nỗi đau?
biết đâu người cần ôm nhất
là người đang ủi an ai
biết đâu người tan vỡ nhất
là người đang đợi ngày mai?
biết đâu trong màn đêm tối
đứa trẻ đang khóc ướt mi
này người đang cười toe toét
em đã trải qua những gì?
em ngồi trên mái nhà
nhìn trời đang xa tít
em thu mình, kín mít
ôm lấy những nỗi đau
em đang đợi trời cao
mang bình minh kéo tới
hay đang chào thế giới
trước khoảnh khắc muốn rơi?
sâu trong màn đêm tối
có một khu rừng già
Bình Yên ở nơi đó
mọc từ những xót xa.
nếu một hôm em thấy
tim mình tựa gai đâm
em ơi, đừng sợ nhé
Bình Yên đang nảy mầm.
Bà ơi sao tia nắng
Chẳng nắm được trên tay?
Bà ơi, sao túi xách
Chẳng đựng vừa đám mây?
Bà ơi, trên trời đó
Có điều chi ngọt ngào?
Sao người lên ấy dạo
Chẳng trở về thăm nhau?
Bà ơi, sao hoa nở
Đến đông lại úa tàn?
Sao những điều đẹp đẽ
Luôn bại trước thời gian?
"Tay không cầm được nắng
Nhưng nắng sưởi bàn tay
Mây không nằm trong túi
Nhưng, trong mắt con này
Khi người thương rời mất
Tim con chợt nặng lòng
Vì từ nay, nơi đó
Sẽ có họ bên trong
Không một ai tan biến
Khi tình yêu vẫn còn
Như thời gian chẳng thể
Làm bà ngừng yêu con."