words per minute
3
Pearrie
00:00
Speed
Sau khi xem xong hai phần Yumi’s Cells, mình vẫn còn khá nhiều cảm xúc đọng lại. Đây không phải kiểu phim tình cảm chỉ khiến người ta rung động nhất thời, mà là câu chuyện khiến mình suy nghĩ nhiều hơn về tình yêu, sự trưởng thành và những lựa chọn trong cuộc đời.
Trong suốt hành trình của Yumi, mình đặc biệt có tình cảm với Goo Woong. Có lẽ vì Woong là mối tình đầu của cô ấy trong phim, và khoảng thời gian họ bên nhau thật sự rất đáng yêu, hạnh phúc. Dù cậu ấy vụng về, đôi khi trẻ con và có cái tôi khá cao, nhưng tình cảm của Woong luôn hướng về Yumi một cách chân thành. Nhưng chính cái tôi và sự im lặng của Woong cũng là điều khiến mối quan hệ đó dần rạn nứt. Có những lúc mình vừa thương vừa tiếc. Thương vì mình biết Woong yêu Yumi rất nhiều, nhưng lại tiếc vì cậu ấy không biết cách thể hiện, không biết chia sẻ khó khăn hay hạ cái tôi xuống để giữ lấy người mình yêu.
Khi câu chuyện bước sang mối quan hệ của Yumi với Yoo Babi, ban đầu mình không thật sự hòa được cảm xúc với nó. Babi có thể là người rõ ràng hơn trong tình cảm và biết cách quan tâm Yumi, nhưng ngay từ đầu mình đã cảm thấy khó chấp nhận việc cậu ấy đối xử tốt và để ý đến một cô gái khác khi bản thân đang có người yêu, và biết Yumi là cô gái đang trong MQH. Với mình, đó là một sự dễ dãi cảm xúc. Và đúng như vậy, sau khi yêu Yumi, cậu ấy vẫn để mình rung động với cô gái khác, đó không chỉ là ranh giới cuối cùng của Yumi, mà cũng là bản thân mình, mình rất đồng cảm với Yumi, khoảnh khắc khi Yumi hỏi :” Anh có từng động lòng với Da Eun chưa?” Khi cậu ấy không trả lời được liền, mắt cô ấy đỏ lên, trái tim mình cũng nghẹn lại và oà khóc cùng cô ấy, mình rất đồng cảm cùng cô ấy.
Đến đoạn Goo Woong và Yoo Babi gặp nhau ở bệnh viện, mình bắt đầu hiểu hơn vì sao cuối cùng cả hai người họ đều không thể là bến đỗ của Yumi. Woong đã trưởng thành hơn nhưng vẫn còn chút trẻ con và tự tôn, còn Babi dù rất tốt khi yêu lại từng chạm vào ranh giới khiến người ta khó có thể hoàn toàn tin tưởng lại.
Sau khi xem hết câu chuyện, cảm xúc của mình cũng dần thay đổi. Mình vẫn thích Woong rất nhiều, nhưng không còn chấp niệm rằng họ nhất định phải ở bên nhau nữa. Có lẽ có những mối tình rất đẹp, nhưng chỉ thuộc về một giai đoạn trong cuộc đời.
Đối với Babi, khi thấy làng tế bào của cậu ấy tan vỡ, đặc biệt là lúc cậu ấy khóc và cầu hôn Yumi, cảm xúc của mình cũng dịu lại. Khi đó mình nhận ra Babi cũng chỉ là một người đang yêu và đang đau lòng như bao người khác.
Nhưng điều khiến mình cảm thấy trọn vẹn nhất sau khi xem xong bộ phim, không phải là Yumi sẽ ở bên ai, mà là việc cô ấy dần tập trung vào chính bản thân mình, vào công việc và cuộc sống của mình.
Điều đó khiến mình liên tưởng đến chính mình. Giống như cách Yumi trưởng thành sau những mối tình, mình cũng đang từng bước đi ra khỏi một cuộc hôn nhân đã tan vỡ.
Hiện tại mình không còn mong chờ “tế bào tình yêu” của mình phải quay trở lại nữa. Mình chỉ muốn sống trọn vẹn với cuộc sống của mình, tự do và bình yên. Và sau khi xem xong, mình tự nhiên muốn nhìn vào nội tâm mình rõ hơn một chút, quan tâm đến các tế bào của bản thân, kiểu vậy.
Nhưng điều đó không phải kiểu giác ngộ hay thay đổi lớn lao gì cả. Nó chỉ giống như… một khoảnh khắc dừng lại để hiểu mình hơn. Và mình đã sẵn sàng để đón xem Yumi's Cells phần 3 vào tháng 4 sắp tới.