words per minute
22
TrinhNguyen2502
00:00
Speed
Càng lớn, tôi càng nhận ra mình bắt đầu... bớt tốt đi.
Nói đúng hơn là bớt nhiệt tình với những thứ không đáng. Ngày trước, hễ ai nhờ vả gì cũng gật đầu vì sợ mếch lòng. Ai nói bóng nói gió câu gì là về nhà trằn trọc cả đêm, tự hỏi mình đã làm gì sai để người ta ghét. Lúc nào cũng nơm nớp lo sợ mình trở thành một kẻ tồi tệ trong miệng người khác.
Bạn biết không?
cái giá của việc làm "người tốt" trong mắt thiên hạ nó đắt đỏ lắm. Nó vắt kiệt thời gian, sức lực và cả sự bình yên của chính mình.
Đến một ngày, khi bạn thực sự vấp ngã, ngoảnh lại mới thấy cái đám đông từng khen bạn "tốt lắm, nhiệt tình lắm" kia... chẳng có ai ở đó để đỡ bạn dậy cả. Mọi khó khăn chướng ngại, cuối cùng vẫn là một mình mình cắn răng mà chịu đựng.
Tỉnh ngộ rồi
Mình bắt đầu biết nói từ "Không". Bắt đầu biết làm ngơ trước những lời nhờ vả vô lý. Bắt đầu lười giải thích khi bị hiểu lầm.
Tất nhiên, khi bạn ngừng đáp ứng kỳ vọng của người khác, họ sẽ bảo bạn thay đổi, bảo bạn thực dụng, thậm chí gán cho bạn vai phản diện. Nhưng kệ đi. Thà làm một "kẻ xấu" mà đêm về kê cao gối ngủ ngon, còn hơn làm một người tốt mà lúc nào trong lòng cũng đầy rẫy những ấm ức không tên.
Chúng ta sinh ra đâu phải để làm hài lòng tất cả mọi người. Đời này ngắn lắm, lo cho cái thân mình, lo cho những người thực sự thương mình đã là quá đủ rồi.
Đôi khi, dũng khí lớn nhất của sự trưởng thành, chính là dám làm một kẻ đáng ghét trong mắt người dưng, để được sống thảnh thơi trong cuộc đời của chính mình.