words per minute
8
BEAR4
00:00
Speed
Ngày 07 tháng 05 năm 1931.
Tiếng huyên náo và tiếng chân chạy rầm rập trên đường
phố New York. Cảnh sát đang rượt đuổi một tên tội phạm nguy
hiểm. Cuối cùng, sau rất nhiều nỗ lực và quyết tâm, cảnh sát đã
tóm được Crowley “Hai Súng”, một tên giết người hàng loạt,
ngay tại nơi mà hắn không ngờ đến: nhà người yêu của hắn trên
đại lộ West End.
Một trăm năm mươi cảnh sát và mật vụ bao vây tòa nhà
cao nhất, nơi hắn ẩn náu. Họ chọc thủng mái nhà, phun khói
và bố trí cả súng máy tại các cửa sổ của những cao ốc xung
quanh. Âm thanh chát chúa của những tràng súng máy và súng
ngắn vang lên liên tục trong hơn một giờ đồng hồ. Bên trong
căn phòng ở tầng cao nhất ấy, Crowley ẩn người sau những
chiếc ghế bành độn bông dày, quyết liệt chống trả lực lượng
cảnh sát bằng những tràng súng liên thanh. Nhưng cuối cùng,
tên tội phạm có tài thiện xạ này cũng phải đầu hàng.
Cảnh sát trưởng New York, ông E. P. Mulrooney nhấn
mạnh rằng tên Crowley “Hai Súng” là một trong những tên tội
phạm nguy hiểm và tàn ác nhất trong lịch sử tội phạm ở thành
phố đông dân nhất nước Mỹ này. Một điểm rất đáng lưu ý về
con người Crowley là: “Chỉ một lý do cỏn con, thậm chí không cần
có lý do nào, hoặc đơn giản để giải sầu, hắn cũng có thể chĩa súng vào
người khác và bóp cò”. Tuy nhiên, đó là suy nghĩ của cảnh sát.
Riêng tên tội phạm máu lạnh này lại không nghĩ như thế. Khi
bên ngoài cảnh sát tìm mọi cách để bắt hắn thì trong phòng,
Crowley đang viết một bức thư. Bức thư còn dính vệt máu đỏ.
Và, đây là những gì Crowley đã viết: “Dưới lớp áo này là một trái
tim mệt mỏi nhưng dịu dàng – một trái tim không hề làm tổn thương
ai”. Đọc những dòng này, ai chẳng thấy lòng mình xúc động
nhưng sự thật thì lại trái ngược với những gì hắn viết. Chỉ vài giờ
trước đó, Crowley đã nã súng vào một cảnh sát giao thông khi
anh ấy chặn xe hắn để kiểm tra bằng lái. Khi viên cảnh sát ngã
gục xuống, Crowley đã nhảy ra khỏi xe, chộp khẩu súng ngắn
của nạn nhân và lạnh lùng bồi thêm một phát nữa vào thân
hình đang run rẩy hấp hối. Crowley bị kết án tử hình. Trên ghế
điện ở nhà tù Sing Sing, hắn còn ngụy biện rằng: “Phải chăng
đây là sự trừng phạt mà tôi phải chịu vì đã giết người? Không! Đây
là sự trừng phạt mà tôi phải chịu chỉ vì tôi cần tự bảo vệ mình”.
Thật kỳ lạ là một kẻ thủ ác rõ ràng như vậy lại không chịu
nhìn nhận tội lỗi của mình.
Tôi có trao đổi thư từ qua lại với Lewis Lawes, viên cai ngục
nhà tù Sing Sing (là nơi giam giữ những tên tội phạm nguy hiểm
nhất ở New York). Lewis Lawes tâm sự: “Rất hiếm phạm nhân ở
Sing Sing tự xem mình là người xấu. Họ nghĩ họ cũng là những con
người bình thường như anh và tôi. Họ có thể kể cho anh nghe tại sao
họ phá một két sắt hay nhanh tay bấm cò súng. Hầu hết bọn họ đều
tìm cách đưa ra những lý lẽ dối trá để bào chữa cho những hành vi
phạm pháp và vô lương tâm của mình. Họ kiên quyết cho rằng không
có lý do gì để bỏ tù họ cả”.
Nếu như Al Capone(3), “Hai Súng” và những tay anh chị
thuộc các băng đảng xã hội đen không bao giờ thừa nhận tội
ác tày trời của mình thì liệu những con người bình thường có
dễ dàng tự nhìn nhận những sai lầm hết sức đời thường của
mình không?
John Wanamaker, người sáng lập chuỗi cửa hàng bán lẻ
mang tên ông, từng thừa nhận rằng: “Cách đây ba mươi năm, tôi
hiểu rằng mắng nhiếc người khác là ngu ngốc. Tôi đã gặp nhiều rắc
rối tưởng như không thể chịu đựng trước khi hiểu được một sự thật
hiển nhiên là Thượng đế trao cho mỗi người một đặc điểm riêng,