words per minute
5
Typist_4553367
00:00
Speed
Mùa thu năm ấy, khi tôi bước vào giảng đường đại học, tôi mới gặp lại Naoko lần đầu tiên kể từ khi Kizuki qua đời. Naoko và tôi là bạn học cùng lớp, nhưng chúng tôi chưa bao giờ nói chuyện nhiều với nhau. Kizuki là người bạn thân nhất của tôi từ khi còn là học sinh trung học, và Naoko là bạn gái của Kizuki. Ba chúng tôi thường đi chơi cùng nhau, nhưng sau khi Kizuki tự sát, mọi thứ đã thay đổi. Tôi vẫn không thể hiểu được lý do tại sao Kizuki lại chọn cách đó để kết thúc cuộc đời mình. Đó là một cú sốc lớn đối với tôi, và tôi biết rằng Naoko cũng bị ảnh hưởng sâu sắc.
Chúng tôi tình cờ gặp lại nhau ở một lớp học mà cả hai đều đăng ký. Ban đầu, chúng tôi chỉ chào nhau một cách xã giao, nhưng dần dần, chúng tôi bắt đầu trò chuyện nhiều hơn. Sau một vài lần gặp gỡ, chúng tôi bắt đầu đi dạo cùng nhau vào buổi tối. Những buổi dạo chơi đó đã trở thành thói quen của chúng tôi, và tôi nhận ra rằng tôi cảm thấy thoải mái khi ở bên cạnh Naoko. Cô ấy không nói nhiều, nhưng tôi cảm nhận được nỗi đau và sự cô đơn trong cô ấy. Tôi cũng cảm thấy mình đang cố gắng lấp đầy một khoảng trống nào đó trong lòng mình.
Một buổi tối, khi chúng tôi đang đi dạo trên con đường đầy lá vàng, Naoko bất ngờ dừng lại và nắm lấy tay tôi. Tôi có thể cảm nhận được sự run rẩy trong tay cô ấy. Naoko nhìn thẳng vào mắt tôi và nói một cách chậm rãi: "Cậu có nghĩ rằng Kizuki đã bỏ rơi tớ không? Cậu có nghĩ rằng tớ đã làm gì sai khiến cậu ấy phải ra đi không?"
Tôi không biết phải trả lời như thế nào. Tôi hiểu rằng câu hỏi của Naoko không phải để tìm kiếm một câu trả lời cụ thể, mà là một cách để cô ấy giải tỏa nỗi đau trong lòng. Tôi chỉ nhẹ nhàng nói: "Không, Naoko. Cậu không làm gì sai cả. Kizuki ra đi vì lý do của riêng cậu ấy, và chúng ta không thể biết được điều đó. Nhưng cậu không nên tự trách mình."
Naoko cúi đầu xuống và bắt đầu khóc. Tôi kéo cô ấy lại gần, ôm chặt lấy cô ấy. Tôi không biết phải làm gì để an ủi Naoko, nhưng tôi muốn cô ấy biết rằng tôi sẽ luôn ở bên cạnh cô ấy.
Từ đó, mối quan hệ giữa tôi và Naoko trở nên gần gũi hơn. Chúng tôi tiếp tục gặp nhau thường xuyên và chia sẻ với nhau những suy nghĩ, cảm xúc sâu kín. Nhưng tôi cũng nhận ra rằng Naoko đang ngày càng trở nên xa cách, như thể cô ấy đang cố gắng rút lui vào thế giới riêng của mình.
Một ngày nọ, Naoko nói với tôi rằng cô ấy cần phải nghỉ ngơi và sẽ rời Tokyo để vào một trung tâm điều trị. Cô ấy nói rằng cô ấy cảm thấy mình không thể tiếp tục sống như thế này và cần phải tìm lại sự cân bằng trong cuộc sống. Tôi cảm thấy lo lắng, nhưng tôi tôn trọng quyết định của Naoko và hứa sẽ chờ đợi cô ấy.
Thời gian trôi qua, tôi tiếp tục học tập và sống cuộc sống của mình, nhưng tôi không thể ngừng nghĩ về Naoko. Tôi viết thư cho cô ấy thường xuyên, và Naoko cũng viết lại cho tôi. Những lá thư của cô ấy đầy những suy nghĩ sâu sắc và cảm xúc phức tạp, nhưng tôi cảm nhận được rằng cô ấy đang dần tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn mình.
Một ngày nọ, tôi nhận được một lá thư từ Naoko, trong đó cô ấy viết rằng cô ấy đã quyết định rời trung tâm điều trị và sẽ trở lại Tokyo. Tôi rất vui mừng và mong chờ ngày gặp lại cô ấy. Nhưng khi tôi đến đón cô ấy ở ga tàu, tôi nhận ra rằng Naoko đã thay đổi. Cô ấy trông mệt mỏi và yếu ớt, như thể cô ấy đã mất đi một phần sức sống của mình.
Chúng tôi đi dạo trong công viên, và Naoko nói với tôi về những khó khăn mà cô ấy đã trải qua trong thời gian ở trung tâm điều trị. Cô ấy nói rằng cô ấy cảm thấy mình đang dần mất kiểm soát và không biết liệu cô ấy có thể tiếp tục sống như thế này hay không. Tôi cố gắng an ủi cô ấy, nhưng tôi cũng cảm thấy bất lực trước nỗi đau của Naoko.
Vài tuần sau, Naoko tự kết liễu cuộc đời mình. Tôi cảm thấy hoàn toàn mất phương hướng và không thể hiểu được tại sao cô ấy lại chọn cách đó. Nhưng đồng thời, tôi cũng cảm thấy một sự bình yên lạ lùng trong lòng mình. Có lẽ vì tôi biết rằng Naoko đã tìm thấy sự giải thoát cho mình.
Từ đó, tôi tiếp tục cuộc sống của mình, mang theo những ký ức về Naoko và Kizuki. Tôi biết rằng họ sẽ luôn ở trong tâm trí tôi, như những người bạn thân thiết nhất mà tôi đã từng có. Nhưng tôi cũng nhận ra rằng tôi phải tiếp tục sống và tìm kiếm hạnh phúc của riêng mình.