words per minute
5
Typist_4553367
00:00
Speed
Có lẽ là tình cờ, có lẽ là ông trời an bài, Khai Tâm trong một lần đi tiếp thị khách hàng, đã nhìn thấy người đó: Hoàng Dục Nghiêm.
Hoàng Dục Nghiêm, vừa sinh ra đã là người thừa kế công ty, từ nhỏ thì đã tinh anh kiêu ngạo, tự tin, thậm chí là ngạo mạn. Cũng như cái tên của hắn, từ nhỏ đã được ảnh hưởng giáo dục theo lối Anh Quốc, làm chuyện gì vĩnh viễn cũng phải có lí, đối với bất kì việc gì cũng nghiêm túc khác thường, đặc biệt là đời sống của mình, không cho phép lơ là dù chỉ trong chốc lát, chỉ vì hắn là Hoàng Dục Nghiêm.
Hôm đó thời tiết rất tốt, Khai Tâm vẫn như thường ngày, bận rộn ở khu nhà trọ tới lui phỏng vấn, vì là ngày nghỉ, cho nên trên cơ bản mỗi nhà mỗi hộ đều có người ở nhà, mà nụ cười của Khai Tâm cũng khiến cho rất nhiều người mua bảo hiểm.
Lần đó mở cửa, ô, không, theo cách nói của Khai Tâm thì đó là ông trời an bài, an bài giây phút cánh cửa của khu nhà xa hoa đó mở ra, Khai Tâm bắt đầu mối tình đầu tiên.
Có người từng hiếu kì hỏi: Khai Tâm à, ngươi trời sinh là đồng tính luyến ái phải không?
Khi đó Khai Tâm cười khanh khách, nói: Có nhà khoa học từng nói, đồng tính là trời sinh, có lẽ ta chính là trời sinh đó, nhưng, nếu như đời này người yêu của ta không phải là anh ấy, ta sẽ không yêu người đó, vậy thì ở đâu ra là đồng tính chứ?
Phải ha, Khai Tâm trước giờ chưa từng yêu bất kì người nào, cho dù là đàn ông, hay là phụ nữ, nhưng, cái người mà hắn yêu tên là Hoàng Dục Nghiêm đó, cả đời này cõ lẽ cũng không yêu hắn.
Ngày đó, vì công ty của Khai Tâm đưa ra điều kiện bảo hiểm tương đối hậu đãi, cho nên trong lúc Hoàng Dục Nghiêm quan sát tỉ mỉ, ngay lúc đọc và kí bản hợp đồng đó, mà Khai Tâm cũng đang trong lúc nhìn trộm, đã trở thành người quản lí bảo hiểm của người đàn ông này.
Hôm đó Khai Tâm rất vui, vì hắn biết mình đã yêu rồi, yêu khách hàng của hắn, lúc đó Khai Tâm không chú ý đến giới tính người mình yêu, địa vị của người đó, còn có thái độ của người đó.
Tìm được tình yêu nụ cười trên mặt Khai Tâm càng rạng rỡ hơn, dường như chỉ cần hắn đi qua chỗ nào thì đều cảm thấy được ánh mặt trời, mọi người đều thích Khai Tâm, mọi người đều hi vọng Khai Tâm có thể ở lại bên cạnh mình, làm mặt trời nho nhỏ cho mình, nhưng, Khai Tâm lại bắt đầu bận rộn lên, không phải là vì công việc, mà vì Hoàng Dục Nghiêm.
Lần gặp thứ hai, vẫn là ngày nghỉ, Khai Tâm lại một lần bước vào khu nhà của người đó, Khai Tâm như đã trải qua một đêm đấu tranh tư tưởng, mở miệng nói với nam nhân đó: Tôi thích anh, tôi muốn qua lại với anh!
Đương nhiên, Khai tâm cũng có được sự đáp trả, một nắm đấm rất mạnh, còn có cơn thịnh nộ quát tháo nhưng không mất đi phong độ, cuối cùng, là những mảnh nhỏ của hợp đồng bảo hiểm được tung lên đầy trời, còn có tiếng đóng cửa kinh thiên động địa.
Khi đó, Khai Tâm ngơ ngác đứng trước cánh cửa xếp, trên mặt vẫn là nụ cười, còn có vết ứ bầm tím, cơn đau như bị nụ cười ngăn cách, Khai Tâm dường như không cảm thấy đau.
Có lẽ là vì anh ấy không hiểu ta, cho nên anh ấy từ chối!