words per minute
5
Akitoshi
00:00
Speed
Ngịch Lưu Hà không có điểm cuối.
Đây là một sự tuyệt vọng.
Nhưng Phương Nguyên không quan tâm.
Một bước lại một bước, hắn từng bước vững vàng trong Nghịch Lưu Hà.
Vì sao Phương Nguyên từ đầu đến cuối đều vẫn không có biểu cảm?
"Vì sao tên Liễu Quán Nhất này lại có thể kiên trì lâu như vậy? Đồng thời hắn dường như kiên trì càng lâu, thậm chí còn có biểu hiện có thể kiên trì vĩnh viễn."
Điều này có thể sao?
Dựa vào cái gì lại là hắn?
Tại sao lại là hắn?
Một người kiên trì sẽ có bao nhiêu khó khăn?
Tất cả Cổ Tiên ở đây đều có thể trả lời vấn đề này.
Bời vì trong số bọn họ, có người...
Vì trách nhiệm mà kiên trì, có người...
Vì cừu hận mà kiên trì, có người...
Vì đặc sắc mà kiên trì, có người...
Vì tình yêu mà kiên trì...
Còn Phương Nguyên thì sao?
Hắn vẫn giữ trên mặt không biểu cảm tiến lên.
Ta đã từng hò hét qua, theo thời gian dần trôi, ta không còn phát ra âm thanh nào nữa.
Ta đã từng nỉ non qua, theo thời gian dần trôi, ta không còn rơi lệ nữa.
Ta đã từng bi thương qua, theo thời gian dần trôi, ta đã có thể tiếp nhận tất cả.
Ta đã từng vui sướng qua, theo thời gian dần trôi, ta đã coi nhẹ thế gian.
Còn bây giờ!
Ta chỉ còn lại mặt không biểu cảm, ánh mắt của ta cứng như bàn thạch, trong lòng của ta chỉ còn lại kiên trì.
Đây chính là ta, một nhân vật nhỏ nhoi, Phương Nguyên, kiên trì...