words per minute
42
Typist_2641317
00:00
Speed
Mình từng đọc đâu đó rằng: “Khi trong lòng mang quá nhiều nỗi buồn, con người ta sẽ dần chỉ nhìn thấy những điều tồi tệ.” Và mình nghĩ điều đó đúng thật.
Có những ngày mọi thứ xảy ra không như ý khiến mình cảm thấy cuộc sống này quá mệt. Những áp lực lặp đi lặp lại, những tổn thương chất chồng, những lần thất vọng, tất cả khiến mình dần thu mình lại và nghĩ rằng thế giới ngoài kia chẳng còn gì đáng để hy vọng nữa.
Nhưng rồi cuộc sống vẫn luôn có cách khiến mình dịu lòng lại bằng những điều rất nhỏ.
Đó có thể là cảm giác bình yên khi được về nhà sau một ngày dài. Là một tin nhắn quan tâm xuất hiện đúng lúc mình mệt nhất. Là khoảnh khắc ngồi ngắm bầu trời chiều và bất giác thấy lòng nhẹ đi đôi chút. Hay đôi khi chỉ là việc mình vẫn còn đủ sức để thức dậy và bước tiếp thêm một ngày nữa.
Mình nhận ra, cuộc đời này chưa bao giờ chỉ toàn màu xám. Chỉ là khi đau lòng quá lâu, mình dễ quên mất rằng ngoài kia vẫn còn rất nhiều điều đẹp đẽ đang tồn tại âm thầm.
Có những người vẫn sống rất tử tế. Có những tình cảm vẫn thật lòng và ấm áp. Có những niềm vui nhỏ bé nhưng đủ để cứu một người ra khỏi những ngày tăm tối nhất.
Mình nghĩ điều đáng quý nhất không phải là sống một cuộc đời chưa từng tổn thương, mà là sau tất cả những điều đã đi qua, mình vẫn còn đủ dịu dàng để tin vào cuộc sống.
Vẫn tin rằng rồi mình sẽ hạnh phúc. Vẫn tin rằng sẽ có người thật lòng yêu thương mình. Và vẫn tin rằng thế giới này, suy cho cùng, vẫn có vô vàn điều tốt đẹp đáng để mình tiếp tục bước về phía trước.