words per minute
17
TrnHuy
00:00
Speed
1. Suốt bốn mươi năm sống trên đời, hầu hết tất cả những linh cảm của tôi về niềm hạnh phúc đều không thành hiện thực, nhưng về sự xui xẻo thì luôn luôn đúng.
2. Tất nhiên, những ước mơ tuổi trẻ, dù là về tình yêu hay sự căm hờn, đều nhanh chóng phôi pha.
3. Tôi chẳng có tư cách gì để đứng trên nhân gian mà diễn vai của một quan tòa hay thẩm phán. Tôi chẳng có quyền gì mà phán xét người ta. Tôi là đứa con của quỷ dữ. Vô phương cứu chữa. Tôi ngờ rằng tội lỗi trong quá khứ của tôi nặng nề hơn bạn gấp hàng chục, hàng trăm lần.
4. Chỉ cần những bông hoa hồng này còn tồn tại, tôi sẽ là vị vua của chính trái tim mình.
5. Chẳng ai nhận ra rằng tôi đã trở nên điên loạn; khi tôi bình phục rồi, cũng chẳng ai nhận ra điều gì khác biệt.
6. Tại sao con người lại không thể sống hòa hợp và không cần chỉ trích lẫn nhau?… Mỗi cá nhân có cách sống riêng của mình. Sao ta không thể học cách tôn trọng lối sống của người khác? Một người nỗ lực quên mình để sống một cách đường hoàng và đích đáng, mà không tổn hại đến bất kỳ ai, thế nhưng, lại bị kẻ khác bới móc, gây sự và cố xô ngã xuống. Đó là điều đáng điên tiết nhất.
7. Tôi ghét phải nghĩ đến việc trở nên già và xấu xí, bạn cũng biết đó. Tôi không sợ chết lắm, nhưng sự tàn phá bởi tuổi tác, thì không hợp với nguyên tắc thẩm mỹ của tôi.
8. Tất cả những nỗi khổ đau mà tôi phải trải qua đều do chính sự ngu xuẩn của tôi gây nên.
9. Nếu đã trốn thoát khỏi sự yêu thích nồng nhiệt ấy, tự nhiên sẽ chẳng có những đau khổ bất chợt ghé thăm.
10. Chúng ta có những người quen biết. Chúng ta có bạn bè. Chúng ta còn có cái gọi là “dòng đời” xô đẩy chúng ta đi với sức lực mạnh bạo. Rồi khi suy nghĩ, nhìn ngắm về tất cả những điều này thì việc nâng cao cá tính chẳng phải là chuyện gì kinh động cả. Điều đó khiến tôi bắt buộc phải nghĩ rằng “À, đừng có nổi bật, chỉ im lặng đi theo con đường mà người ta thường đi chẳng phải là khôn ngoan nhất hay sao?