words per minute
17
TrnHuy
00:00
Speed
1. Thật sự thì tôi không biết cái tôi nào là của mình thật sự nữa. Khi hết sách đọc, hay khi không tìm ra một hình mẫu nào để bắt chước thì tôi sẽ như thế nào đây? Có lẽ không thể làm gì khác, với dáng vẻ phờ phạc và toàn làm những chuyện tổn hại đến mình thôi.
2. Người trưởng thành là những kẻ cô đơn. Dù cho chúng ta có yêu nhau đi, ta vẫn phải cẩn thận không được thể hiện ra ở chốn công cộng. Và tại sao chúng ta lại phải thận trọng như thế chứ? Câu trả lời rất đơn giản: bởi vì con người rất hay bị phản bội và nhục nhã công khai. Việc phát hiện ra rằng mình không thể tin tưởng con người là bài học đầu tiên mà những người trẻ tuổi học được khi trưởng thành. Người trưởng thành là những thanh thiếu niên đã bị đời phản bội.
3. Tôi không thể giải thích điều này một cách rõ ràng, nhưng, tôi có một nỗi ám ảnh rằng mình phải sống một cuộc đời như một – ừ thì – một nhà văn mẫu mực, có thể nói như vậy. Nhưng cái tính tự cao tự đại ngu xuẩn đã biến tôi thành một kẻ hợm hĩnh tầm thường, nên tôi sẽ chẳng bao giờ làm được đâu.
4. Tôi là một trường hợp hết hy vọng rồi, không thể nào hòa nhập được. Mặc kệ tôi đi, tôi nghĩ thầm, lòng đầy cay đắng, mình chỉ là một kẻ kỳ quặc mà thôi.
5. Ta tin rằng mình hiểu cuộc đời, nhưng có những lúc, ta không hề hay biết rằng mình đã đánh mất điều gì đó vô cùng quan trọng.
6. Tôi chưa từng hay biết rằng quá nhiều điều đau khổ lại có thể lần lượt nối đuôi nhau xảy ra. Nỗi đau lại sinh ra thêm nỗi đau, và những tiếng thở dài lại chỉ mang đến thêm những tiếng thở dài khác từ tận đáy lòng. Tự sát. Đó là lối thoát duy nhất. Đúng vậy, chính là con đường duy nhất….
7. Tôi là một cánh hoa sắp rụng xuống. Chỉ một làn gió nhẹ nhất thoảng qua cũng khiến tôi run rẩy và sợ hãi; chỉ một lời công kích không đâu cũng đủ khiến tôi quằn quại khổ đau và tính đến chuyện chết đi.
8. Nếu bạn đối xử với ai đó quá nhiệt tình, thì càng khiến bản thân ít được trân trọng. Nếu bạn có thể tránh được niềm vui mãnh liệt, tự khắc sẽ không có chuyện đau buồn.
9. Thế gian cụ thể là gì đây? Là số nhiều của con người chăng? Cái thực thể của thế gian nằm ở đâu kia chứ? Cho đến bây giờ tôi sống mà cứ nghĩ thế gian toàn là một cái gì cường liệt, khắc nghiệt và vô cùng đáng sợ. Khi nghe Horiki nói câu ấy, bất chợt tôi buột miệng:
"Thế gian chẳng phải là cậu hay sao kia chứ?"
10. Hạnh phúc và đau khổ chỉ khác nhau như màu hồng và màu tím. Đứng ở xa nhìn lại, tôi sẽ không còn phân biệt được giữa hai màu, chỉ nhớ lại rằng cả hai đều là một thứ đam mê.