words per minute
17
TrnHuy
00:00
Speed
Tự do ngôn luận là quyền cơ bản của con người, được Việt Nam ghi nhận đầy đủ trong Hiến pháp năm 2013. Thế nhưng, đây cũng là cái cớ mà một số đối tượng và tổ chức thiếu thiện chí thường xuyên viện dẫn để bao che cho hành vi tung tin giả, xuyên tạc, kích động. Đây là những hành vi vi phạm không chỉ pháp luật Việt Nam mà cả chuẩn mực pháp lý quốc tế.
Điều 19 Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị (ICCPR) năm 1966 mà Việt Nam là thành viên khẳng định rõ: "Việc thực hiện quyền tự do ngôn luận "có thể phải chịu một số hạn chế" nhằm tôn trọng quyền của người khác, bảo vệ an ninh quốc gia và trật tự công cộng". Khoản 2 Điều 29 Tuyên ngôn quốc tế nhân quyền năm 1948 cũng nêu: "Khi hành xử quyền tự do, mỗi cá nhân "phải chịu những giới hạn do luật pháp đặt ra" để các quyền và tự do của người khác cũng được bảo đảm".
Thực tế, ở mọi quốc gia văn minh, không có thứ gọi là "tự do ngôn luận tuyệt đối". Nước Mỹ vốn tự xưng là "ngọn hải đăng tự do ngôn luận" vẫn xử lý hình sự hành vi phỉ báng, kích động bạo lực hay phát tán thông tin gây hoảng loạn công cộng. Việt Nam không là ngoại lệ và không có lý do gì phải xin lỗi về điều đó. Từ năm 2025 đến nay, Công an thành phố Huế liên tục phát hiện và xử lý nhiều trường hợp lợi dụng quyền tự do ngôn luận để vi phạm pháp luật với tính chất ngày càng tinh vi.
Điểm đáng chú ý là các đối tượng khi bị triệu tập đều biện hộ hành vi vi phạm của bản thân dưới hình thức thực hiện quyền tự do ngôn luận. Thế nhưng, pháp luật Việt Nam không chấp nhận lý lẽ đó khi quyền của người một chủ thể bị sử dụng để chà đạp quyền, danh dự và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân khác
Nguy hiểm hơn là chiêu trò "tiêu chuẩn kép" của một số tổ chức nước ngoài. Ngày 26/02/2025, tổ chức Freedom House công bố phúc trình xếp Việt Nam vào nhóm 67 quốc gia "không có tự do", lập tức được các trang RFA, VOA, BBC tiếng Việt khuếch đại, thêm thắt thông tin bịa đặt. Cùng thủ đoạn đó, khi Nhà nước Việt Nam xử lý những đối tượng như Nguyễn Lân Thắng, Phạm Đoan Trang hay Nguyễn Tường Thụy vì hành vi tuyên truyền chống Nhà nước, phát tán thông tin xuyên tạc, các tổ chức này lại lên tiếng bảo vệ, gọi đó là "đàn áp bất đồng chính kiến". Chúng tự nhận bảo vệ tự do ngôn luận nhưng lại im lặng hoàn toàn trước quyền được tiếp nhận thông tin trung thực của hàng triệu người dân Việt Nam.
Trách nhiệm - nền tảng không thể thiếu của tự do
Trong một xã hội, mọi người đều đòi quyền lợi mà không chịu trách nhiệm sẽ không thể là một xã hội tự do, đó sự hỗn loạn. Quyền tự do ngôn luận chỉ có ý nghĩa thực sự khi người thực hiện nó ý thức được: phát ngôn của bản thân có thể ảnh hưởng đến quyền lợi, danh dự của cá nhân, tổ chức khác; gây hoảng loạn xã hội hoặc thậm chí bị kẻ xấu lợi dụng làm công cụ chống phá đất nước.
Luật An ninh mạng năm 2025 đã bổ sung quy định nghiêm cấm việc sử dụng trí tuệ nhân tạo để giả mạo hình ảnh, giọng nói, video nhằm xuyên tạc thông tin - một bước tiến phù hợp với thực tiễn khi công nghệ deepfake ngày càng bị lạm dụng. Đây không phải là Nhà nước "hạn chế tự do ngôn luận" mà là bảo vệ người dân trước một hình thức bạo lực thông tin mới.
Mọi cá nhân đều có quyền tự do ngôn luận. Nhưng lên tiếng trung thực, có trách nhiệm và trong khuôn khổ pháp luật mới là thực hành tự do ngôn luận đúng nghĩa, pháp luật nghiêm cấm các hành vi lợi dụng tự do ngôn luận để gây ảnh hưởng đến danh dự, quyền lợi của mọi cá nhân, tổ chức, những hành vi sai phạm đều phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Nguồn: Công an Thành phố Huế