eng
competition

Text Practice Mode

Từ một câu ngụy biện

created Sep 13th, 10:31 by Văn Việt Hoàng


1


Rating

1313 words
4 completed
00:00
Gửi cho một hay phàn nàn với tôi về những ngụy biện phổ biến trên mạng hội. Tôi sẽ không phân tích theo kiểu học thuật với nhiều thuật ngữ latin như một vài người khác hay làm. Thay vào đó tôi đi theo hướng đặt câu nói vào các bối cảnh khác nhau để cho thấy sự lố bịch của nó.
Đã làm được chưa lên tiếng?
Đây loại ngụy biện phổ biến chúng ta thường gặp trong các diễn đàn hay các cuộc thảo luận về chính trị đất nước. Phiên bản đầy đủ của loại ngụy biện này là:
"Anh đã làm được cho đất nước chưa lên tiếng chỉ trích chính quyền?"
Anh chị em của là:
"Anh giỏi thì lên làm đi, sao cứ nói hoài."
"Có làm được như người ta không nói."
Tuy khác nhau chút chút nhưng giả định trong mỗi câu ngụy biện trên đều là:
Trước khi một người được bày tỏ ý kiến, anh ta phải hoàn thành được một điều kiện, đây là: đóng góp cho đất nước hoặc tài.
Hãy lật ngược vấn đề:
Từ khi nào chúng ta bị hạn chế trong việc bày tỏ ý kiến? Từ khi chúng ta học văn chúng ta đã được phép tự do (dù khá hạn hẹp) bày tỏ ý kiến: ý kiến về các vấn đề hội thông qua văn nghị luận, về các tác phẩm văn học cổ điển lẫn hiện đại. Giả sử một học sinh nhận xét tiêu cực về Hịch tướng với những lập luận ngây ngô, người giáo viên hẳn sẽ phê:
"Lập luận của em chưa chặt chẽ."
Chứ không viết:
"Em viết được Hịch Tướng hay hơn ngài Trần Hưng Đạo đòi chê?"
Như vậy việc bày tỏ ý kiến nhân tự do, được nhà nước khuyến khích qua các chính sách giáo dục không cần phải yêu cầu một nhân hoàn thành nghĩa vụ hay công việc cả trước khi nhân đó bày tỏ ý kiến.
Tuy nhiên luận điểm này mới luận điểm vững chắc nhất để đè bẹp cái ngụy biển rởm đời kia:
Luật pháp cho phép nhân bày tỏ ý kiến một cách tự do không bị ràng buộc bởi các điều kiện nào khác ngoài điều kiện được ghi trong các điều luật.
chẳng điều luật nào bắt một công dân phải đóng thuế cho quốc gia mới được bày tỏ ý kiến cả, hay một công dân phải công trình nghiên cứu về khoa học mới được nói về khoa học, học y mới được nói về ngành y, thì người công dân đó được phép thoải mái tự do bày tỏ ý kiến của mình trong khuôn khổ luật pháp. chỉ cần như vậy thôi sẽ đè bẹp được cái ngụy biện kia.
thể bạn sẽ nói
"Chúng ta đang nói về chủ đề tranh luận chứ đâu chỉ về việc bày tỏ ý kiến?"
Trả lời cho bạn: chủ đề của mọi cuộc tranh luận đều bắt nguồn từ một quan điểm, một ý kiến. Như vậy phải quan điểm, ý kiến đó thì mới chủ đề tranh luận. Câu ngụy biện trên hàm ý luôn rằng nhân kia không được nêu ý kiến như thế dập tắt sự khởi đầu của mọi sự tranh luận.
Tuy nhiên hãy giả sử.
Hãy giả sử rằng điều luật quy định mọi công dân phải đóng góp được cho đất nước thì mới được nêu ý kiến.
Ngay lập tức sẽ hai vấn đề phát sinh. thể hàng trăm vấn đề lớn nhỏ nhưng tôi chỉ liệt ra hai cái:
1/Sẽ người mãi mãi không nêu được ý kiến.
2/Sẽ việc ý kiến của một người này mạnh hơn ý kiến của trăm người khác.
Trường hợp đầu tiên xảy ra cho những người gặp hoàn cảnh không may bị tật nguyền nặng như thế mãi mãi sống dựa vào tình thương của hội, hoặc sống phụ thuộc trong một thời gian dài, 5 năm chẳng hạn, trước khi thể tự làm việc mưu sinh. Như vậy trong thời gian sống phụ thuộc ấy, người đó không lao động như vậy coi như không đóng góp được cho đất nước. Như thế đối với chính quyền họ sẽ như người câm, tiếng nói không bao giờ được nghe luật pháp không cho phép. Họ sẽ chẳng bao giờ được lên tiếng để bảo vệ họ.
Trường hợp hai một sự bất công nghịch thay lại xảy ra do những nỗ lực tạo ra sự công bằng. Hẳn một doanh nhân thành đạt đóng thuế chục triệu một năm sẽ luôn coi công sức của mình đóng góp cho nhà nước nhiều hơn một bán chè mua số 10 ngàn đồng kiến thiết nước nhà. Các nhà soạn luật hẳn sẽ đưa ra chuẩn mực, thước đo để so sánh công sức, khả năng cao quy ra tiền. một hệ quả của hành động đó: những người nhỏ sẽ bị lép vế hoàn toàn trước những kẻ nhà giàu, quyền thế "đóng góp nhiều công sức hơn". Tiếng nói của hàng ngàn hộ nghèo khi đo sẽ chẳng bằng một ông nhà giàu mới phất bán thuốc lá, rượu bia đóng thuế trăm tỷ. Chính quyền tạo ra để bảo vệ công dân một cách công bằng, đảm bảo mọi công dân đều được hưởng những quyền bản được lắng nghe như nhau. Với kiểu ngụy biện trên tạo ra một hội phân biệt đối xử làm suy sụp những giá trị nhân văn trong một hội.
bây giờ bạn, người hay thích ngụy biện như vậy, hãy nhấm nháp phê hoặc thức uống ưa thích của mình tự hỏi:
-Bản thân mình muốn sống trong hội vậy không? Giả sử vợ tôi bị bệnh nằm mãi nhà, cần tôi chăm sóc hằng ngày, vậy ấy sẽ mãi không được lên tiếng nói lên bất công trong hội? Ý kiến của tôi đúng cũng sẽ thua ý kiến của một anh giàu hơn sao? Còn con cái tôi, sau này lớn lên không đóng thuế được nhiều như người ta thì tức sẽ mãi bị những kẻ lớn chèn ép, đời không phất lên được? Tôi muốn như vậy không.
Tại sao tôi phải phân tích quá sâu về một câu ngụy biện như thế. Câu ngụy biện đó, cũng như hàng trăm câu ngụy biện khác, khi được phân tích sẽ cho ta thấy:
-Người hay nói như vậy người lười suy nghĩ. Họ hay áp dụng nguyên tắc "least-effort principal" theo cách gọi trong tâm học: thay suy nghĩ kỹ về một vấn đề, họ dùng những lối suy nghĩ sẵn để nêu ra ý kiến của mình, dễ nói hơn, nói nhanh hơn, phù hợp với lối sống nhanh trong thời đại mạng Internet hiện nay. lười suy nghĩ, họ không hiểu được hàm ý của những họ nói, những sự ngu ngốc, độc ác lẫn lố bịch của nó. Tránh những người như vậy!
-Một cách suy nghĩ cũng dẫn đến nhiều hậu quả không lường trước được. -Bạn đã thấy sự lố bịch của các ngụy biện. Hãy một người suy nghĩ cẩn thận, tránh ngụy biện xây dựng một văn hóa tranh luận tích cực.  
Vũng Tàu, 27.01.2016

saving score / loading statistics ...