Text Practice Mode
Hành Trình Cùng Gió
created Yesterday, 12:10 by KendyTICTIC
1
706 words
20 completed
0
Rating visible after 3 or more votes
saving score / loading statistics ...
00:00
Bình minh hé mắt trên dòng sông,
Ánh nắng vương vàng trên cánh đồng,
Tiếng chim hót nhẹ nhàng trong gió,
Cuộc đời bắt đầu từng nhịp lòng.
Lá rơi rụng trên con đường nhỏ,
Mỗi bước chân nghe lòng mình khẽ,
Những kỷ niệm như mây trôi xa,
Mang theo cả niềm vui, nỗi bẽ.
Ngọn núi cao chạm vào mây trắng,
Tay với lên như muốn chạm trời,
Bước chân mỏi nhưng lòng vẫn rộng,
Học cách sống giữa gió chơi vơi.
Suối reo róc rách qua khe đá,
Nước trong vắt cuốn trôi bao nỗi,
Đời như suối, lúc vội lúc chậm,
Ai biết được mai đây là nơi.
Hoa dại nở bên lề con đường,
Màu sắc nhỏ mà hồn cứ vương,
Như tình yêu len lỏi trong đời,
Chợt thấy mình bỗng dưng mềm thương.
Chiều buông nhẹ xuống mái nhà xưa,
Khói bếp nghi ngút bay trong gió,
Người còn đó, tiếng cười êm ái,
Cảm giác bình yên khó rời bỏ.
Gió đông về, lá khẽ xôn xao,
Mang theo hương của đất mùa nào,
Học cách chờ, học cách trân trọng,
Mỗi khoảnh khắc đều quý hiếm sao.
Đêm xuống rồi, trăng treo lơ lửng,
Ánh bạc rọi lên dòng sông trăng,
Những giấc mơ lặng lẽ trôi qua,
Đời như một bài ca muôn vàn.
Người đi xa, chỉ còn lại dấu,
Như hạt cát trong biển mênh mông,
Nhưng tình yêu, những điều ta giữ,
Sẽ còn mãi như nắng trên sông.
Mưa rơi rào rạt trên mái ngói,
Tiếng mưa như nhịp tim đập dồn,
Rửa trôi đi bao nỗi buồn cũ,
Để ngày mai lòng lại bình yên.
Con đường quê dài dưới ánh trăng,
Bước chân ai lặng lẽ theo sang,
Những ước mơ như lá vàng rơi,
Nhẹ nhàng mà vẫn vấn vương hoang.
Gió heo may mang hương lúa chín,
Như nhắc nhở mùa đời trôi nhanh,
Học cách yêu mà không đợi đáp,
Học cách sống giữa cuộc đời xanh.
Bầu trời rộng, mây trắng trôi chậm,
Những điều nhỏ hóa thành bao la,
Ta thấy mình bé nhỏ giữa đất,
Nhưng tim ta rộng lớn như nhà.
Những con sông uốn quanh thung lũng,
Như những đường đời trải khắp nơi,
Mỗi ngã rẽ đều có bài học,
Cho ai biết trân trọng từng hơi.
Hoa sen nở giữa ao xanh biếc,
Như hy vọng giữa đời thăng trầm,
Dẫu bùn lầy nhưng vẫn ngát hương,
Cho ta tin vào ngày bình yên.
Ánh nắng chiều rọi trên mái ngói,
Như gửi lời ấm áp cho tâm hồn,
Ta ngồi yên, lắng nghe nhịp sống,
Cảm nhận mình giữa cõi nhân trần.
Tiếng côn trùng vang trong đêm tối,
Như nhắc ta về những điều giản dị,
Mỗi khoảnh khắc đều quý giá lắm,
Ai biết được ngày mai ra sao?
Người bạn cũ bước vào đời mình,
Mang theo tiếng cười xưa trong gió,
Những ký ức như ngọn đèn sáng,
Soi lối đi khi trời tối mờ.
Bầu trời đỏ khi hoàng hôn xuống,
Như rót mật vào tâm hồn ta,
Đời dù ngắn, nhưng tình vẫn dài,
Mỗi ngày qua là một mùa hoa.
Trên cánh đồng, lúa vàng rung rinh,
Như nhịp tim hòa cùng nhịp đời,
Ta biết rằng hạnh phúc thật giản dị,
Chỉ cần thấy nắng sưởi lòng thôi.
Chiếc thuyền nhỏ trôi trên dòng sông,
Mang theo ước mơ và niềm tin,
Dẫu bão giông cũng không quật ngã,
Bởi tâm hồn vẫn sáng lung linh.
Đêm tĩnh lặng, chỉ còn trăng hát,
Những vì sao nhấp nháy trên cao,
Ta thấy mình nhỏ bé giữa vũ trụ,
Nhưng yêu thương vẫn đầy trong tay.
Cơn gió xuân mang hương hoa cỏ,
Như nhắc ta về những điều mới,
Mỗi ngày qua là một cơ hội,
Để sống thật, để mãi nuôi mộng.
Dòng sông cũ vẫn chảy không ngừng,
Như cuộc đời không bao giờ nghỉ,
Hãy yêu thương, hãy giữ lấy khoảnh khắc,
Trước khi thời gian khép cánh cửa.
Bình minh lại lên trên cánh đồng,
Tiếng chim hót vang vọng trong lòng,
Ta biết rằng hành trình vẫn tiếp,
Và cuộc đời, vẫn là một bài thơ.
Ánh nắng vương vàng trên cánh đồng,
Tiếng chim hót nhẹ nhàng trong gió,
Cuộc đời bắt đầu từng nhịp lòng.
Lá rơi rụng trên con đường nhỏ,
Mỗi bước chân nghe lòng mình khẽ,
Những kỷ niệm như mây trôi xa,
Mang theo cả niềm vui, nỗi bẽ.
Ngọn núi cao chạm vào mây trắng,
Tay với lên như muốn chạm trời,
Bước chân mỏi nhưng lòng vẫn rộng,
Học cách sống giữa gió chơi vơi.
Suối reo róc rách qua khe đá,
Nước trong vắt cuốn trôi bao nỗi,
Đời như suối, lúc vội lúc chậm,
Ai biết được mai đây là nơi.
Hoa dại nở bên lề con đường,
Màu sắc nhỏ mà hồn cứ vương,
Như tình yêu len lỏi trong đời,
Chợt thấy mình bỗng dưng mềm thương.
Chiều buông nhẹ xuống mái nhà xưa,
Khói bếp nghi ngút bay trong gió,
Người còn đó, tiếng cười êm ái,
Cảm giác bình yên khó rời bỏ.
Gió đông về, lá khẽ xôn xao,
Mang theo hương của đất mùa nào,
Học cách chờ, học cách trân trọng,
Mỗi khoảnh khắc đều quý hiếm sao.
Đêm xuống rồi, trăng treo lơ lửng,
Ánh bạc rọi lên dòng sông trăng,
Những giấc mơ lặng lẽ trôi qua,
Đời như một bài ca muôn vàn.
Người đi xa, chỉ còn lại dấu,
Như hạt cát trong biển mênh mông,
Nhưng tình yêu, những điều ta giữ,
Sẽ còn mãi như nắng trên sông.
Mưa rơi rào rạt trên mái ngói,
Tiếng mưa như nhịp tim đập dồn,
Rửa trôi đi bao nỗi buồn cũ,
Để ngày mai lòng lại bình yên.
Con đường quê dài dưới ánh trăng,
Bước chân ai lặng lẽ theo sang,
Những ước mơ như lá vàng rơi,
Nhẹ nhàng mà vẫn vấn vương hoang.
Gió heo may mang hương lúa chín,
Như nhắc nhở mùa đời trôi nhanh,
Học cách yêu mà không đợi đáp,
Học cách sống giữa cuộc đời xanh.
Bầu trời rộng, mây trắng trôi chậm,
Những điều nhỏ hóa thành bao la,
Ta thấy mình bé nhỏ giữa đất,
Nhưng tim ta rộng lớn như nhà.
Những con sông uốn quanh thung lũng,
Như những đường đời trải khắp nơi,
Mỗi ngã rẽ đều có bài học,
Cho ai biết trân trọng từng hơi.
Hoa sen nở giữa ao xanh biếc,
Như hy vọng giữa đời thăng trầm,
Dẫu bùn lầy nhưng vẫn ngát hương,
Cho ta tin vào ngày bình yên.
Ánh nắng chiều rọi trên mái ngói,
Như gửi lời ấm áp cho tâm hồn,
Ta ngồi yên, lắng nghe nhịp sống,
Cảm nhận mình giữa cõi nhân trần.
Tiếng côn trùng vang trong đêm tối,
Như nhắc ta về những điều giản dị,
Mỗi khoảnh khắc đều quý giá lắm,
Ai biết được ngày mai ra sao?
Người bạn cũ bước vào đời mình,
Mang theo tiếng cười xưa trong gió,
Những ký ức như ngọn đèn sáng,
Soi lối đi khi trời tối mờ.
Bầu trời đỏ khi hoàng hôn xuống,
Như rót mật vào tâm hồn ta,
Đời dù ngắn, nhưng tình vẫn dài,
Mỗi ngày qua là một mùa hoa.
Trên cánh đồng, lúa vàng rung rinh,
Như nhịp tim hòa cùng nhịp đời,
Ta biết rằng hạnh phúc thật giản dị,
Chỉ cần thấy nắng sưởi lòng thôi.
Chiếc thuyền nhỏ trôi trên dòng sông,
Mang theo ước mơ và niềm tin,
Dẫu bão giông cũng không quật ngã,
Bởi tâm hồn vẫn sáng lung linh.
Đêm tĩnh lặng, chỉ còn trăng hát,
Những vì sao nhấp nháy trên cao,
Ta thấy mình nhỏ bé giữa vũ trụ,
Nhưng yêu thương vẫn đầy trong tay.
Cơn gió xuân mang hương hoa cỏ,
Như nhắc ta về những điều mới,
Mỗi ngày qua là một cơ hội,
Để sống thật, để mãi nuôi mộng.
Dòng sông cũ vẫn chảy không ngừng,
Như cuộc đời không bao giờ nghỉ,
Hãy yêu thương, hãy giữ lấy khoảnh khắc,
Trước khi thời gian khép cánh cửa.
Bình minh lại lên trên cánh đồng,
Tiếng chim hót vang vọng trong lòng,
Ta biết rằng hành trình vẫn tiếp,
Và cuộc đời, vẫn là một bài thơ.
saving score / loading statistics ...