Text Practice Mode
Lớn lên và trưởng thành
created Yesterday, 12:48 by Hehe Kilyen
1
250 words
0 completed
0
Rating visible after 3 or more votes
Có những dấu mốc của đời người không thể đo bằng thước, mà được khắc sâu trong ký ức và tâm hồn. Tuổi thơ thường gắn với ước mơ rất giản dị: được cao lớn, khỏe mạnh, đủ sức đối diện với cuộc sống. Ta mong đôi tay rắn rỏi hơn, bờ vai vững vàng hơn, tin rằng chỉ cần thân thể trưởng thành thì mình đã bước vào thế giới người lớn.
Nhưng rồi khi cơ thể đã cao lên, sức lực đã đầy hơn, ta dần nhận ra: lớn lên không đồng nghĩa với trưởng thành. Lớn lên là sự phát triển của hình hài, còn trưởng thành là sự chín muồi của nhân cách. Nếu cơ bắp cần những bài tập giới hạn, thì tâm hồn cần sự rèn luyện bền bỉ và vô hạn. Trưởng thành là khi ta biết lắng nghe, biết đặt mình vào vị trí của người khác và biết sống có trách nhiệm với những gì mình làm ra.
Khi ta chỉ mới lớn, ta thường nghĩ nhiều đến quyền lợi của bản thân. Khi ta thực sự trưởng thành, ta bắt đầu nghĩ đến trách nhiệm, đến sự sẻ chia và cho đi. Ta hiểu rằng yêu thương người khác cũng chính là cách nuôi dưỡng tâm hồn mình. Trưởng thành, vì thế, không nằm ở sức mạnh cơ thể, mà ở chiều sâu suy nghĩ và một trái tim biết sống vì những điều lớn lao hơn chính mình.
saving score / loading statistics ...
00:00
Có những dấu mốc của đời người không thể đo bằng thước, mà được khắc sâu trong ký ức và tâm hồn. Tuổi thơ thường gắn với ước mơ rất giản dị: được cao lớn, khỏe mạnh, đủ sức đối diện với cuộc sống. Ta mong đôi tay rắn rỏi hơn, bờ vai vững vàng hơn, tin rằng chỉ cần thân thể trưởng thành thì mình đã bước vào thế giới người lớn.
Nhưng rồi khi cơ thể đã cao lên, sức lực đã đầy hơn, ta dần nhận ra: lớn lên không đồng nghĩa với trưởng thành. Lớn lên là sự phát triển của hình hài, còn trưởng thành là sự chín muồi của nhân cách. Nếu cơ bắp cần những bài tập giới hạn, thì tâm hồn cần sự rèn luyện bền bỉ và vô hạn. Trưởng thành là khi ta biết lắng nghe, biết đặt mình vào vị trí của người khác và biết sống có trách nhiệm với những gì mình làm ra.
Khi ta chỉ mới lớn, ta thường nghĩ nhiều đến quyền lợi của bản thân. Khi ta thực sự trưởng thành, ta bắt đầu nghĩ đến trách nhiệm, đến sự sẻ chia và cho đi. Ta hiểu rằng yêu thương người khác cũng chính là cách nuôi dưỡng tâm hồn mình. Trưởng thành, vì thế, không nằm ở sức mạnh cơ thể, mà ở chiều sâu suy nghĩ và một trái tim biết sống vì những điều lớn lao hơn chính mình.
saving score / loading statistics ...