Text Practice Mode
Từ bỏ ham muốn kiểm soát mọi thứ
created Today, 05:26 by CongTienn2003
0
1002 words
0 completed
0
Rating visible after 3 or more votes
Đã không biết từ bao lâu mà bản thân tôi dần từ bỏ dần suy nghĩ mọi thứ phải diễn ra đúng như tôi muốn, bản thân tôi nếu đủ giỏi có thể kiểm soát mọi thứ xảy ra với cuộc đời tôi.
Bước chuyển tiếp giai đoạn này có lẽ bắt đầu từ khi tôi có gia đình riêng của mình. Thật là thú vị khi mà nghĩ đến chuyện này vì đáng ra tôi phải tiếp tục, thậm chí củng cố niềm tin phải kiểm soát mọi thứ. Vì tôi có nhiều trách nhiệm hơn, những người mà từ giờ mọi quyết định dù sai hay đúng sẽ ảnh hưởng nhiều hơn so với khi tôi chưa có gia đình.
Quá trình phát triển cá nhân và ham muốn kiểm soát
Tôi là một người thích sự trải nghiệm "skin in the game", chỉ khi tôi thực hành điều mà tôi muốn biết thì tôi mới biết những điều lợi, hại trong câu chuyện là gì. Việc ngồi ngoài và suy ngẫm về một điều trước khi hành động là việc cần thiết nhưng điều cần làm là phải nhảy cả người vào con sông.
Trước đây, khi tôi bắt đầu biết đến manifest và thực hành tư duy phát triển bản thân thông qua hằng hà sa số các hướng dẫn trên mạng: video truyền động lực, video cảm hứng, sách phát triển bản thân, các trường phái rèn luyện tâm trí, kỷ luật... Khi tôi thực hành một thứ thì tôi luôn ép bản thân phải lặp lại một chuỗi hành động liên tục trong hàng tháng trời. Tôi triệt để áp dụng câu nói:
Suy nghĩ tạo nên hành động. Hành động tạo nên thói quen. Thói quen tạo nên tính cách. Tính cách tạo nên số phận.
Một số góc nhìn mà tôi manifest đại khái như:
Thất bại chỉ là do tôi cố gắng chưa đủ.
Tôi có thể có mọi thứ nếu tôi thực sự mong muốn điều đó.
Tôi là người chịu trách nhiệm cho tất cả những gì xảy ra với cuộc đời tôi ...
Tôi phải công nhận rằng việc manifest và tư duy phát triển bản thân là một giai đoạn cần thiết để mài dũa mỗi cá nhân. Toàn bộ kỹ năng cá nhân và tư duy của tôi được rèn dũa trong vòng 3-4 năm trở lại đây, không nói quá nếu nói rằng nó đã thay đổi cuộc đời tôi rất nhiều. Và đây cũng là chính khi mọi thứ chuyển dần sang một chiều hướng cực đoan.
Khi cá nhân tôi trở nên tốt hơn phiên bản cũ, tôi bắt đầu phóng chiếu điều đó ra môi trường xung quanh. Tôi không chỉ muốn kiểm soát cá nhân nhiều hơn mà cả tất cả những người mà tôi tiếp xúc, tôi muốn mọi người cũng phải có góc nhìn và tư duy giống tôi về mọi thứ.
Với cái tôi như vậy, khi những góc nhìn, kết quả diễn ra không như tôi dự đoán thì tôi căng thẳng, khóc than, la hét, chửi rủa mọi thứ. Sau khi suy nghĩ ra mọi thứ để đổ lỗi, vì tôi đã thực hành chủ nghĩa cá nhân quá nhiều, thì tất cả cảm xúc tiêu cực sẽ quay lại để tự chỉ trích cá nhân tôi. "Vì tôi là con gà, có nhiêu đó cũng không biết, nghĩ sao mà làm được cái trò đó, mày hay lắm rồi để giờ nát bét như vậy rồi tính sao, tại sao mày lại kém cỏi đến như vậy...". Chung quy lại là tư duy nó là như này:
Trời có mưa mà mày mắc mưa thì cũng là lỗi của mày, vì đã không chuẩn bị ô hoặc mày không cố gắng để sở hữu ô tô.
Tại sao lại có sự chuyển biến?
Tôi thay đổi góc nhìn vì tôi cảm nhận đây không phải là một mảnh ghép đủ tốt đối với cá nhân tôi, chứ không phải là đối với tất cả mọi người. Tư duy này đã giúp tôi rất nhiều trong giai đoạn định hình và tìm tòi về cá nhân tôi, nhưng tại giai đoạn hiện tại thì cần một cập nhật để phù hợp hơn với tôi.
Và đây là giai đoạn tôi tìm lại nhúng hết vào độ sâu con sông mang tên:
Cố gắng làm tốt nhất tại mỗi thời điểm đang diễn ra
Điểm cốt lõi này là tập trung hết sức để làm tốt nhất việc đang làm, điều gì cần làm thì phải làm. Không cần lo lắng về tương lai quá nhiều, không cần muộn phiền quá nhiều về quá khứ.
Tôi chọn thực hành theo phương châm này vì cá nhân tôi nhận thấy gần đây, điều tôi thích thú nhất về cuộc sống này là trải nghiệm và có thể quan sát, để bản thân trọn vẹn tâm trí vào mỗi khoảnh khắc nhiều nhất có thể. Và việc kiểm soát mọi thứ hay cá nhân tôi phải hiểu rõ cho bằng được mọi thứ đang diễn ra sẽ phá hỏng các khoảnh khắc đời thường như vậy.
Cuộc đời sẽ diễn ra đúng như cách mà số phận muốn, cá nhân tôi không cố gắng chống lại mà sẽ diễn tròn vai mà tôi sẽ được giao.
Điều này, ban đầu tôi cũng băn khoăn là liệu có quá thụ động hay không, khi cá nhân không còn lên kế hoạch cho tương lai, không còn tham vọng đạt được các thành tựu về vật chất hay địa vị xã hội. Lời bào chữa của cá nhân tôi rằng: nếu mày làm tốt những việc mà mày đang và sẽ làm thì chẳng phải khả năng rất cao là mày sẽ đạt được tất cả thứ ở trên sao!
Cố gắng thật nhiều để trở nên khôn lanh trên cuộc đời, để giờ đây tôi lại hướng về hình tượng Forrest Gump.
saving score / loading statistics ...
00:00
Đã không biết từ bao lâu mà bản thân tôi dần từ bỏ dần suy nghĩ mọi thứ phải diễn ra đúng như tôi muốn, bản thân tôi nếu đủ giỏi có thể kiểm soát mọi thứ xảy ra với cuộc đời tôi.
Bước chuyển tiếp giai đoạn này có lẽ bắt đầu từ khi tôi có gia đình riêng của mình. Thật là thú vị khi mà nghĩ đến chuyện này vì đáng ra tôi phải tiếp tục, thậm chí củng cố niềm tin phải kiểm soát mọi thứ. Vì tôi có nhiều trách nhiệm hơn, những người mà từ giờ mọi quyết định dù sai hay đúng sẽ ảnh hưởng nhiều hơn so với khi tôi chưa có gia đình.
Quá trình phát triển cá nhân và ham muốn kiểm soát
Tôi là một người thích sự trải nghiệm "skin in the game", chỉ khi tôi thực hành điều mà tôi muốn biết thì tôi mới biết những điều lợi, hại trong câu chuyện là gì. Việc ngồi ngoài và suy ngẫm về một điều trước khi hành động là việc cần thiết nhưng điều cần làm là phải nhảy cả người vào con sông.
Trước đây, khi tôi bắt đầu biết đến manifest và thực hành tư duy phát triển bản thân thông qua hằng hà sa số các hướng dẫn trên mạng: video truyền động lực, video cảm hứng, sách phát triển bản thân, các trường phái rèn luyện tâm trí, kỷ luật... Khi tôi thực hành một thứ thì tôi luôn ép bản thân phải lặp lại một chuỗi hành động liên tục trong hàng tháng trời. Tôi triệt để áp dụng câu nói:
Suy nghĩ tạo nên hành động. Hành động tạo nên thói quen. Thói quen tạo nên tính cách. Tính cách tạo nên số phận.
Một số góc nhìn mà tôi manifest đại khái như:
Thất bại chỉ là do tôi cố gắng chưa đủ.
Tôi có thể có mọi thứ nếu tôi thực sự mong muốn điều đó.
Tôi là người chịu trách nhiệm cho tất cả những gì xảy ra với cuộc đời tôi ...
Tôi phải công nhận rằng việc manifest và tư duy phát triển bản thân là một giai đoạn cần thiết để mài dũa mỗi cá nhân. Toàn bộ kỹ năng cá nhân và tư duy của tôi được rèn dũa trong vòng 3-4 năm trở lại đây, không nói quá nếu nói rằng nó đã thay đổi cuộc đời tôi rất nhiều. Và đây cũng là chính khi mọi thứ chuyển dần sang một chiều hướng cực đoan.
Khi cá nhân tôi trở nên tốt hơn phiên bản cũ, tôi bắt đầu phóng chiếu điều đó ra môi trường xung quanh. Tôi không chỉ muốn kiểm soát cá nhân nhiều hơn mà cả tất cả những người mà tôi tiếp xúc, tôi muốn mọi người cũng phải có góc nhìn và tư duy giống tôi về mọi thứ.
Với cái tôi như vậy, khi những góc nhìn, kết quả diễn ra không như tôi dự đoán thì tôi căng thẳng, khóc than, la hét, chửi rủa mọi thứ. Sau khi suy nghĩ ra mọi thứ để đổ lỗi, vì tôi đã thực hành chủ nghĩa cá nhân quá nhiều, thì tất cả cảm xúc tiêu cực sẽ quay lại để tự chỉ trích cá nhân tôi. "Vì tôi là con gà, có nhiêu đó cũng không biết, nghĩ sao mà làm được cái trò đó, mày hay lắm rồi để giờ nát bét như vậy rồi tính sao, tại sao mày lại kém cỏi đến như vậy...". Chung quy lại là tư duy nó là như này:
Trời có mưa mà mày mắc mưa thì cũng là lỗi của mày, vì đã không chuẩn bị ô hoặc mày không cố gắng để sở hữu ô tô.
Tại sao lại có sự chuyển biến?
Tôi thay đổi góc nhìn vì tôi cảm nhận đây không phải là một mảnh ghép đủ tốt đối với cá nhân tôi, chứ không phải là đối với tất cả mọi người. Tư duy này đã giúp tôi rất nhiều trong giai đoạn định hình và tìm tòi về cá nhân tôi, nhưng tại giai đoạn hiện tại thì cần một cập nhật để phù hợp hơn với tôi.
Và đây là giai đoạn tôi tìm lại nhúng hết vào độ sâu con sông mang tên:
Cố gắng làm tốt nhất tại mỗi thời điểm đang diễn ra
Điểm cốt lõi này là tập trung hết sức để làm tốt nhất việc đang làm, điều gì cần làm thì phải làm. Không cần lo lắng về tương lai quá nhiều, không cần muộn phiền quá nhiều về quá khứ.
Tôi chọn thực hành theo phương châm này vì cá nhân tôi nhận thấy gần đây, điều tôi thích thú nhất về cuộc sống này là trải nghiệm và có thể quan sát, để bản thân trọn vẹn tâm trí vào mỗi khoảnh khắc nhiều nhất có thể. Và việc kiểm soát mọi thứ hay cá nhân tôi phải hiểu rõ cho bằng được mọi thứ đang diễn ra sẽ phá hỏng các khoảnh khắc đời thường như vậy.
Cuộc đời sẽ diễn ra đúng như cách mà số phận muốn, cá nhân tôi không cố gắng chống lại mà sẽ diễn tròn vai mà tôi sẽ được giao.
Điều này, ban đầu tôi cũng băn khoăn là liệu có quá thụ động hay không, khi cá nhân không còn lên kế hoạch cho tương lai, không còn tham vọng đạt được các thành tựu về vật chất hay địa vị xã hội. Lời bào chữa của cá nhân tôi rằng: nếu mày làm tốt những việc mà mày đang và sẽ làm thì chẳng phải khả năng rất cao là mày sẽ đạt được tất cả thứ ở trên sao!
Cố gắng thật nhiều để trở nên khôn lanh trên cuộc đời, để giờ đây tôi lại hướng về hình tượng Forrest Gump.
saving score / loading statistics ...