Text Practice Mode
3. BÒ NÀO CŨNG TỪNG LÀ BÊ
created Today, 06:47 by BoPhc
0
832 words
12 completed
0
Rating visible after 3 or more votes
saving score / loading statistics ...
00:00
Ngay từ trước khi chọn nghề phi công, tôi đã rất muốn thử sức trong lĩnh
vực mua bán trái phiếu và cổ phiếu. Điều này luôn hấp dẫn tôi. Nhưng rồi hết gia
đình lại đến bạn bè cứ nói làm vậy là quá liều và tôi phải khung tới nơi mới tính
chuyện từ bỏ công việc và lương bổng ổn định như vậy. Có lẽ tôi đã nghe lời
người khác quá lâu rồi, cho nên vào năm ba mươi sáu tuổi, tôi quyết định không
sống trong sự sợ hãi của người khác nữa, tôi lấy hết cảm đảm và chuyển nghề.
Giờ đây, tôi hạnh phúc hơn bao giờ hết và tin rằng đây mới chính là cuộc đời đã
định sẵn của mình. Tôi tự mình làm chủ. Lịch làm việc của tôi linh động và tôi là
động lực của chính bản thân. Điều này có nghĩa là tôi tự lèo lái để vượt ra khỏi
những điều mà người khác nói tôi có thể đạt được. Cảm giác này rất nhẹ nhõm
và tôi thấy hào hứng với tương lai hơn bất cứ khi nào.
Trong chương trước, tôi đã nói là các thái độ hạn chế - dù rất ngớ ngẩn và
phi lý - lại đều mang vẻ thực tế quá mức đối với chúng ta. Vậy thì chúng thực tế
đến đâu?
Hãy lấy nỗi sợ làm ví dụ. Sợ hãi là một trong những thái độ hạn chế mạnh
mẽ nhất. SỢ HÃI - đôi khi được hiểu như từ viết tắt của Bằng Chứng Giả Xuất
Hiện Như Thật
1
. Bất cứ điều gì làm chúng ta sợ đều có vẻ như rất thật, và nỗi sợ
làm tê liệt chúng ta, khiến chúng ta không thể làm gì hơn là đứng bất động khi
thấy nó.
Ví dụ như phát biểu trước đám đông. Sự sợ hãi khi phát biểu trước đám
đông đối với một số người là thật đến mức độ nào? Nó thật đến nỗi trong danh
sách những nỗi sợ, sợ nói trước đám đông xếp thứ hạng cao hơn hẳn so với sợ
chết. Nghe có vẻ kì quặc, nhưng đối với một số người, việc phát biểu trước đám
đông tạo ra sự lo âu và sợ hãi nhiều hơn cả viễn cảnh của cái chết.
Bạn cho là tôi phóng đại lên chăng? Cứ thử đây những người này ra trước
một đám đông và bắt họ phát biểu vài lời, rồi xem chuyện gì xảy ra nào. Tình
trạng tinh thần và thể chất của họ sẽ lập tức biến đổi. Họ bắt đầu vã mồ hôi, tim
đập thình thịch, và hai chân nhũn ra cơ hồ muốn sụn. Đó là điều mà một số người
cảm thấy khi nghĩ đến chuyện phải phát biểu trước đám đông. Bạn thử nới với họ.
rằng cái sự sợ hãi đó rất vô lý, và rằng sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra với họ, khi
đó bạn sẽ biết được nỗi sợ đó là thật đến mức độ nào.
Không còn nghi ngờ gì nữa, sợ hãi là một trong những con bò tệ hại nhát.
Sợ hãi sẽ kiểm soát thân trí ta, làm tê liệt đầu óc và thân xác chúng ta theo đúng
nghĩa của nó. Giải pháp duy nhất là hãy học cách hành động bất chấp nỗi sợ hãi,
bất chấp cảm giác rằng mình chưa đủ giỏi, hoặc sự lo lắng bồn chồn mà mình có
thể cảm nhận. Hành động là cách chữa trị duy nhất.
Những sự hợp lý hóa - một hình thức khác của thái độ hạn chế - thường
được sử dụng một cách tiêu biểu trong nỗ lực thuyết phục người khác và thuyết
phục chính mình rằng chuyện không qua tệ như vậy, mặc dù trong thâm tâm, bạn
biết rất rõ điều đó tệ hại như thế nào. Rắc rối lớn nhất của sự hợp lý hóa là, nếu
đủ thời gian, chúng ta sẽ dần dần tin rằng nó thật sự đúng, và chúng ta sẽ không
có hành động nào để cải thiện tình huống của mình.
Thường thì chúng ta mất quá nhiều thời gian tự vấn vì sao mình lại cứ phải
sống trong tình trạng mà mình chẳng hề muốn, chẳng hạn như phải mất cái công
việc chán phèo. Thay vì làm điều hiển nhiên - đi tìm việc khác - chúng ta mất thời
giờ cố gắng giải thích vì sao ở lại là lựa chọn tốt nhất.
Khi nghĩ đến hậu quả tàn khốc của cái sự hợp lý hóa, tôi nhớ đến một người
phụ nữ đã gặp tôi trong một buổi ký tặng sách vì cô ấy muốn tôi giúp cải thiện
thái độ của bản thân đối với công việc. “Hãy cho tôi biết vài điều về công việc
của chị,” tôi nói.
vực mua bán trái phiếu và cổ phiếu. Điều này luôn hấp dẫn tôi. Nhưng rồi hết gia
đình lại đến bạn bè cứ nói làm vậy là quá liều và tôi phải khung tới nơi mới tính
chuyện từ bỏ công việc và lương bổng ổn định như vậy. Có lẽ tôi đã nghe lời
người khác quá lâu rồi, cho nên vào năm ba mươi sáu tuổi, tôi quyết định không
sống trong sự sợ hãi của người khác nữa, tôi lấy hết cảm đảm và chuyển nghề.
Giờ đây, tôi hạnh phúc hơn bao giờ hết và tin rằng đây mới chính là cuộc đời đã
định sẵn của mình. Tôi tự mình làm chủ. Lịch làm việc của tôi linh động và tôi là
động lực của chính bản thân. Điều này có nghĩa là tôi tự lèo lái để vượt ra khỏi
những điều mà người khác nói tôi có thể đạt được. Cảm giác này rất nhẹ nhõm
và tôi thấy hào hứng với tương lai hơn bất cứ khi nào.
Trong chương trước, tôi đã nói là các thái độ hạn chế - dù rất ngớ ngẩn và
phi lý - lại đều mang vẻ thực tế quá mức đối với chúng ta. Vậy thì chúng thực tế
đến đâu?
Hãy lấy nỗi sợ làm ví dụ. Sợ hãi là một trong những thái độ hạn chế mạnh
mẽ nhất. SỢ HÃI - đôi khi được hiểu như từ viết tắt của Bằng Chứng Giả Xuất
Hiện Như Thật
1
. Bất cứ điều gì làm chúng ta sợ đều có vẻ như rất thật, và nỗi sợ
làm tê liệt chúng ta, khiến chúng ta không thể làm gì hơn là đứng bất động khi
thấy nó.
Ví dụ như phát biểu trước đám đông. Sự sợ hãi khi phát biểu trước đám
đông đối với một số người là thật đến mức độ nào? Nó thật đến nỗi trong danh
sách những nỗi sợ, sợ nói trước đám đông xếp thứ hạng cao hơn hẳn so với sợ
chết. Nghe có vẻ kì quặc, nhưng đối với một số người, việc phát biểu trước đám
đông tạo ra sự lo âu và sợ hãi nhiều hơn cả viễn cảnh của cái chết.
Bạn cho là tôi phóng đại lên chăng? Cứ thử đây những người này ra trước
một đám đông và bắt họ phát biểu vài lời, rồi xem chuyện gì xảy ra nào. Tình
trạng tinh thần và thể chất của họ sẽ lập tức biến đổi. Họ bắt đầu vã mồ hôi, tim
đập thình thịch, và hai chân nhũn ra cơ hồ muốn sụn. Đó là điều mà một số người
cảm thấy khi nghĩ đến chuyện phải phát biểu trước đám đông. Bạn thử nới với họ.
rằng cái sự sợ hãi đó rất vô lý, và rằng sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra với họ, khi
đó bạn sẽ biết được nỗi sợ đó là thật đến mức độ nào.
Không còn nghi ngờ gì nữa, sợ hãi là một trong những con bò tệ hại nhát.
Sợ hãi sẽ kiểm soát thân trí ta, làm tê liệt đầu óc và thân xác chúng ta theo đúng
nghĩa của nó. Giải pháp duy nhất là hãy học cách hành động bất chấp nỗi sợ hãi,
bất chấp cảm giác rằng mình chưa đủ giỏi, hoặc sự lo lắng bồn chồn mà mình có
thể cảm nhận. Hành động là cách chữa trị duy nhất.
Những sự hợp lý hóa - một hình thức khác của thái độ hạn chế - thường
được sử dụng một cách tiêu biểu trong nỗ lực thuyết phục người khác và thuyết
phục chính mình rằng chuyện không qua tệ như vậy, mặc dù trong thâm tâm, bạn
biết rất rõ điều đó tệ hại như thế nào. Rắc rối lớn nhất của sự hợp lý hóa là, nếu
đủ thời gian, chúng ta sẽ dần dần tin rằng nó thật sự đúng, và chúng ta sẽ không
có hành động nào để cải thiện tình huống của mình.
Thường thì chúng ta mất quá nhiều thời gian tự vấn vì sao mình lại cứ phải
sống trong tình trạng mà mình chẳng hề muốn, chẳng hạn như phải mất cái công
việc chán phèo. Thay vì làm điều hiển nhiên - đi tìm việc khác - chúng ta mất thời
giờ cố gắng giải thích vì sao ở lại là lựa chọn tốt nhất.
Khi nghĩ đến hậu quả tàn khốc của cái sự hợp lý hóa, tôi nhớ đến một người
phụ nữ đã gặp tôi trong một buổi ký tặng sách vì cô ấy muốn tôi giúp cải thiện
thái độ của bản thân đối với công việc. “Hãy cho tôi biết vài điều về công việc
của chị,” tôi nói.
saving score / loading statistics ...